“Người ta giao cho Lý Minh Hạ một xấp bản thảo cổ chưa ai dịch nổi. Mở trang đầu, anh thấy dòng chữ tượng hình đầu tiên trùng khít nét với tên mình — và mực vẫn chưa khô. Anh dịch được câu đầu tiên: "Khi cái tên được gọi, cánh cửa mở ra." Tối đó anh nhắn tin cho mẹ. Anh vẫn gõ được chữ "mẹ" — nhưng không còn thấy gì khi nghĩ về bà. Như thể cái giá của mỗi trang dịch là một thứ bị lấy đi mà anh không kịp nhận ra. Sáu người dịch trước anh đều đã chết hoặc mất tích. Một người để lại dòng chữ viết bằng máu: "Đừng dịch tiếp." Nhưng đến giữa sách, anh mới hiểu — nó không gọi anh tới để dịch. Nó đang cố cảnh báo anh, về thứ đã biết tên anh từ trước.”