“Hai mươi năm sau khi mẹ mất, Hạ Vũ nhận một phong bì lúc ba giờ sáng. Bên trong: bảy tấm ảnh người lạ, và một dòng nét bút của mẹ — "Mẹ tìm thấy chúng. Giờ đến lượt con." Cô trở về thị trấn nơi mẹ lớn lên. Người đầu tiên cô gặp, sáng hôm sau được tìm thấy đã chết — lưỡi bị cắt, trói vào ghế. Đúng cách mẹ cô đã chết hai mươi năm trước. Bảy cái tên. Ai đó đang gạch chúng đi, từng người một. Càng lần theo dấu vết mẹ để lại, cô càng hiểu vì sao suốt hai mươi năm, cả thị trấn không một ai dám nhắc tên mẹ cô. Có những bí mật, người ta phải cắt lưỡi mới giữ được. Giờ cô là người duy nhất còn lại — để nói ra.”