Trên mặt Chu Tĩnh bắt đầu xuất hiện từng mảng đốm xám, như giấy bị ngâm nước, từ cằm lan dần lên trên. Cổ áo ngủ ướt. Không phải nước, là một thứ chất lỏng sẫm màu đang rỉ ra từ cổ cô ta, chảy dọc theo xương quai xanh xuống dưới.
Chân cô ta giẫm lên gạch, mỗi bước để lại một dấu chân ướt.
Tiểu Đường lùi lại, một tay chống tường, tay kia nắm chặt điện thoại. Phòng livestream của đạo sĩ vẫn mở, bình luận đã quét đến mức cô không đọc nổi chữ nào. Nhưng cô vẫn nghe được giọng đạo sĩ.
"Có một người không nằm trong quy tắc của nó—" Giọng đạo sĩ từ điện thoại vọng ra, rất gấp, nhưng từng chữ đều cắn rất rõ, "Tìm người chưa từng bị 'nó' tới gần."
Trong đầu Tiểu Đường lóe lên một hình ảnh.
Trần Vi.
Từ ngày đầu tiên, màn giường Trần Vi đã luôn kéo kín mít. Chủ đề tâm linh không bao giờ tham gia. Chu Tĩnh tới gần thì lùi nửa bước. Nửa đêm thấy Chu Tĩnh đứng bên cửa sổ, cô ta không hỏi.
Cô ta vẫn luôn né.
"Trần Vi. Ở đâu."
Giọng đạo sĩ ngừng một chút, rồi nói: "Trong tủ. Tủ quần áo. Trong đó có một ống thông gió, nối với hệ thống thông khí cũ. Cô ấy chắc ở trong đó."
Tiểu Đường quay người chạy.
Hành lang dưới chân cô vang tiếng nặng nề. Cửa phòng vẫn mở, nhưng khung cửa đã méo, vì tường đang ép vào giữa. Cô nghiêng người chen vào, lao tới trước tủ quần áo. Cửa tủ đóng, cô dùng hai tay kéo ra, lần đầu không kéo nổi, lần hai lòng bàn tay trầy da, cửa hé một khe, rồi bị giật toạc ra.
Trong tủ trống không. Quần áo và móc chất một góc, trên tấm đáy có một lỗ vuông, khoảng đủ rộng bằng vai một người.
Cô thò đầu vào, tối om không thấy gì. Nhưng có một luồng gió lạnh từ dưới thổi lên, mang theo mùi bụi và mùi khét.
"Trần Vi?"
Bên dưới vọng lên một tiếng ho.
"Trèo xuống."
Tiểu Đường không nói hai lời, đút chân vào lỗ trước, rồi cả người trượt xuống. Vai cọ vào mép lỗ, xước rát. Cô rơi vào một không gian tối om, xung quanh có ống bọc sắt, trên đỉnh đầu là tiếng thông gió yếu ớt. Không khí có mùi ổ chuột, và cả mùi giấy báo cũ mốc meo.
Trần Vi cuộn mình trong góc, tay cầm điện thoại, ánh màn hình hắt lên mặt. Vẻ mặt cô ta rất bình tĩnh, như đang đợi một chuyến xe buýt trễ giờ.
"Mày biết chỗ này từ lúc nào?" Tiểu Đường hỏi.
Trần Vi ngẩng lên nhìn cô một cái.
"Ngay từ đầu."
"Sao mày không nói?"
"Ai tin."
Tiểu Đường không đáp. Cô ngẩng lên nhìn miệng lỗ phía trên. Tiểu Uyển đang từ trên trèo xuống, chân ra trước, rồi cả người. Cô ta rơi xuống hơi kêu to một chút, bụi bị chấn động rơi lả tả.
"Nó còn sống không?" Giọng Tiểu Uyển yếu ớt.
"Sống," Tiểu Đường nói, "nhưng không phải thứ tụi mình phải lo."
Cô nhìn quanh. Ống men theo tường chạy lên, rẽ mấy khúc, rồi kéo dài về một hướng. Cô nhìn theo hướng ống, phía đó có ánh sáng yếu, có lẽ là lối ra.
"Đi."
Ba người khom lưng đi trong ống. Không gian rất hẹp, chỉ đủ từng người một chen qua. Vách ống đóng bụi dày, ngón tay chạm vào có cảm giác trơn nhẫy, như vốc phải một lớp dầu.
Đi được khoảng năm chục mét, phía sau vọng tới âm thanh.
Tiếng bước chân.
Không phải tiếng bước chân trên mặt đất. Âm thanh đó ở trên vách ống, ở mặt ngoài lớp sắt, như có móng tay đang gõ vào vỏ ống. Một tiếng. Hai tiếng. Càng lúc càng gần.
Bước chân Tiểu Đường nhanh hơn. Tiểu Uyển ở sau cô, nghe thấy tiếng cô ta thở gấp, là kiểu thở nén rất thấp, như sợ âm thanh sẽ bị đưa ra ngoài.
Ánh sáng càng lúc càng sáng.
Cô chui ra, cả người ngã xuống một mảng xi măng. Trên đỉnh đầu là màu trời đêm, không phải trần nhà đóng kín.
Phía sau tường ngoài tòa kí túc xá. Cô ra được rồi.
Tiểu Uyển theo sau chui ra. Rồi Trần Vi. Ba người đứng dưới đèn đường, bụi trên người dày như mặc thêm một lớp áo khoác.
Ánh mắt Tiểu Đường quét qua các cửa sổ tòa nhà. Trong cửa sổ tầng ba có một bóng người. Đứng bên cửa sổ, nhìn họ.
Chu Tĩnh.
Cô ta đứng đó không nhúc nhích. Gấu áo ngủ đã bị thứ gì thấm ướt, chất lỏng sẫm màu chảy dọc theo chân cô ta xuống đất. Mắt cô ta trong bóng tối sáng đến rợn người, như hai hòn đá phát sáng dưới đáy nước sâu.
Cô ta không đuổi ra.
Cô ta chỉ đứng đó, nhìn họ.
Điện thoại Tiểu Đường sáng lên trong tay. Cô cúi xuống nhìn. Giọng đạo sĩ từ trong đó vọng ra.
"Chửi nó. Chửi cái tên lúc nó chết. Gọi ra, nó sẽ không dám tới gần."
Tiểu Đường nhìn chằm chằm mấy chữ trên màn hình.
Cái tên lúc chết.
Trương Hiểu Hà.