Tiểu Đường đợi đến hơn chín giờ tối, ngón tay do dự trên màn hình một lúc lâu rồi mới bấm vào phòng livestream của đạo sĩ Trương Huyền Thanh.
Màn hình sáng lên, người đàn ông trung niên áo đạo sĩ xám bạc vẫn ngồi sau chiếc bàn gỗ hương ấy. Bức thư pháp sau lưng vẫn mờ không đọc ra chữ, ánh đèn vẫn vàng vọt hắt nửa mặt ông sáng nửa mặt chìm bóng. Số người xem góc trên bên phải ít hơn lần trước, chừng hơn năm trăm.
Đạo sĩ im lặng khoảng một phút mới mở miệng.
"Ký túc xá các cô có ba điều."
Tiểu Đường vặn to âm lượng. Từ giường trên đối diện vọng sang tiếng cười khẽ — Tiểu Uyển đang trùm chăn kín đầu, ánh sáng điện thoại rỉ qua khe chăn.
"Thứ nhất." Giọng đạo sĩ không nhanh không chậm. "Sau hai mươi hai giờ, không được nói to trong phòng."
Ông nói xong câu ấy, ngừng một nhịp.
"Thứ hai. Sau hai mươi hai giờ, không được soi gương."
"Thứ ba. Sau hai mươi hai giờ, không được đáp lại khi có người gọi tên mình."
Bình luận bắt đầu nhiều lên, có đứa nhắn "cười chết", có đứa "cái quỷ gì vậy", mấy đứa hỏi "ai gọi tên mày". Mắt đạo sĩ vẫn nhìn thẳng ống kính, lông mày không nhúc nhích.
Tiểu Đường quay đầu nhìn quanh phòng. Chăn Tiểu Uyển động đậy, chắc lại cười khì. Màn giường Trần Vi kéo kín, không biết có trong đó không. Chu Tĩnh ngồi trên giường mình, tay cầm một quyển sổ, đang viết gì đó. Ngòi bút chạy trên giấy sàn sạt, trong cái im lặng lúc này nghe rõ khác thường.
"Sao mày không hỏi ổng 'không được đáp lại tên' là ý gì?" Giọng Tiểu Uyển từ trong chăn vọng ra.
"Ổng đang nói quy tắc," Chu Tĩnh không ngẩng đầu lên, "không nên hỏi lúc ổng đang nói."
Tiểu Uyển hất chăn ra, lộ nửa mặt: "Thế mày tin vụ này hả? Ba cái điều linh tinh, không làm là xong."
"Tao không tin," Chu Tĩnh dừng bút, ngẩng lên, "nhưng ghi lại cũng chẳng mất gì."
"Thế nếu vi phạm thì sao?"
Giọng Trần Vi. Màn giường cô ta vẫn kéo kín mít, nhưng câu hỏi rất rõ, không phải lẩm bẩm một mình, giống như hỏi thật lòng. Cô ta không chui ra khỏi màn, cũng không đợi ai trả lời.
Đạo sĩ trong màn hình im lặng vài giây.
"Đến lúc các cô sẽ biết."
Chăn Tiểu Uyển lại động đậy, lần này không có tiếng cười.
"Mấy người ở đây còn bày đặt giờ giới nghiêm nửa đêm," Tiểu Uyển chùm chăn lại kín đầu, "ngủ đi, mai còn học."
Tiểu Đường không tiếp lời, ngón tay gõ lên màn hình mấy chữ: "Sau hai mươi hai giờ soi gương thì sẽ sao?"
Tin nhắn gửi đi, hiện đã đọc. Nhưng đạo sĩ không trả lời, tiếp tục nói sang đề tài khác.
Tiểu Đường tắt màn hình điện thoại, trở mình. Hai mươi hai giờ còn chưa tới, cô vẫn còn thời gian. Nhưng không hiểu sao trong lòng cô có một cảm giác kỳ lạ, như thể có ai đặt vào đầu cô một cái đồng hồ, kim giây đang tích tắc tích tắc lùi về phía sau.
Chín giờ bốn mươi tám.
Tiểu Uyển chắc đã ngủ rồi, tiếng thở đều đều. Màn giường Trần Vi vẫn kéo, không có động tĩnh gì. Chu Tĩnh vẫn đang ghi chép. Tiếng ngòi bút trên giấy hết nhịp này đến nhịp khác, không nhanh không chậm, như đang ghi lại thứ gì đó.
Chín giờ năm mươi lăm.
Tiểu Đường ngồi dậy, xỏ chân vào dép, định đi ra nhà vệ sinh. Cả ngày nay cô chưa đi lần nào.
"Mày đi đâu?" Giọng Chu Tĩnh từ phía sau.
"Nhà vệ sinh."
"Bây giờ là chín giờ năm mươi lăm."
Tay Tiểu Đường đã đặt lên nắm cửa, gót chân gần như nhấc khỏi mặt đất. Cô nghĩ lại, quyết định đi cho xong, đỡ phải sau hai mươi hai giờ lại không nhịn nổi.
Đèn nhà vệ sinh là loại cảm ứng tự động, bật sáng. Cô đẩy cửa vào thì nghe tiếng bước chân phía sau, rất gần, như bám theo cô.
Cô quay lại.
Chu Tĩnh cũng tới.
"Tao cũng đi," Chu Tĩnh nói, "đi chung luôn."
Gương trong nhà vệ sinh rất sạch, sạch như một tấm màn hình. Lúc Tiểu Đường bước vào, bóng trong gương cử động đồng bộ hoàn toàn với cô. Động tác rửa tay, bóng trong gương cũng rửa; cô vặn vòi nước, bóng trong gương cũng vặn; cô vốc nước lên mặt, bóng trong gương cũng vốc.
Chu Tĩnh đứng sau lưng cô, cúi đầu, không nhìn gương.
Từ nhà vệ sinh ra, đèn hành lang vẫn sáng. Tiểu Đường vô thức liếc đồng hồ trên tường.
Hai mươi hai giờ lẻ hai phút.
Chân chưa kịp bước, cô đã nhìn thấy mặt Chu Tĩnh.
Trắng bệch. Cái thứ trắng mà rửa mặt không trôi. Trắng hơn cả lúc trưa xếp chăn cho cô.
"Sao thế?" Tiểu Đường hỏi.
"Không sao," Chu Tĩnh nói, "hơi đau bụng. Chắc trưa ăn nhiều quá."
"Mày có cần uống thuốc không?"
"Không cần." Chu Tĩnh bước lên một bước, sắc mặt càng nhợt nhạt hơn, rồi ngồi xuống giường mình, "chẳng có gì to tát."
Tiểu Đường rón rén về giường, nằm xuống, kéo chăn lên tận cổ. Ngón tay cô xòe ra rồi nắm lại, nắm lại rồi xòe ra, như đang đếm thứ gì đó.
Hai mươi hai giờ mười bảy phút.
Cô nghe thấy phía giường Chu Tĩnh có tiếng.
Rất khẽ, nhưng trong cái im lặng này cái gì cũng nghe thấy. Là tiếng Chu Tĩnh đang nói, giọng rất thấp, như ép thanh đới nuốt mất một phần âm của từng chữ. Không phải ngáy, không phải mớ. Là cố ý nói, như đang nói với ai đó.
Tiểu Đường áp tai vào gối, cố nghe. Nhưng không rõ cô ta đang nói gì. Chỉ nghe được vài từ.
"...không."
Mấy chữ sau bị gối che mất.
"...gọi tên."
Đoạn sau hoàn toàn không nghe thấy.
Tiểu Đường lấy một tay che miệng mình, tay kia nắm chặt chăn. Cô không dám trở mình, không dám phát ra tiếng, không dám hỏi.
Mấy phút liền trôi qua. Tiếng phía giường Chu Tĩnh đột nhiên im bặt.
Rồi cô nghe thấy Chu Tĩnh trở mình, tiếng thở trở nên đều đều, như thật sự đã ngủ. Nhưng Tiểu Đường nhớ rất rõ, tiếng nói vừa rồi không phải mớ. Là một người tỉnh táo, đối diện với bóng tối, đang nói chuyện.
Cô nhắm mắt, cái đồng hồ trong đầu vẫn tích tắc tích tắc.
Sau hai mươi hai giờ, không được đáp lại khi có người gọi tên mình.
Vậy nếu có người gọi tên mày lúc mày đang ngủ, mày có nên đáp lại không?