夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
  • Trang chủ
  • Thư viện
  • Tương tác
Tìm truyện…
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
Tìm truyện…
Trang chủThư việnTương tác
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương

夜 · 阁
3 quyển · 2 tác giả · 0 độc giả
© 2026 · Dạ Thư Các · Điều khoản · Riêng tư · Liên hệ
Trang chủThể loạiTủ sáchTài khoản
← thoát
Người Thừa Kế Im Lặng
Lâm Duy Thanh · chương 12 / 18
Mặt Đối MặtChương 12
Mặt
第12章
Chương 12

Mặt Đối Mặt

A Thu dẫn Hạ Vũ đến một nơi không nằm trong thị trấn.

Họ rời tiệm sửa xe khi trời vẫn chưa sáng. A Thu đi trước, rất nhanh, tay xách chiếc túi vải còn dính máu. Hạ Vũ theo sau. Tai trái cô vẫn ù, máu nơi khóe miệng đã khô, đóng thành một lớp vảy nâu. Cô không nói gì. A Thu cũng không quay đầu.

Họ băng qua lò gạch bỏ hoang phía đông thị trấn, qua một cánh đồng cỏ dại cao ngang thắt lưng, cuối cùng dừng lại trước một nhà kho tôn. Nhà kho rất cũ, vách tôn đã rỉ thủng nhiều lỗ, nhưng trên cửa lại treo một ổ khóa mới. A Thu mở khóa, đẩy cửa hé một khe, nghiêng người chui vào. Hạ Vũ theo vào, đầu cô quẹt vào vết rỉ sét trên khung cửa.

Bên trong rất tối. A Thu thắp một ngọn đèn dầu. Ngọn lửa rất nhỏ, ánh sáng chỉ đủ soi một cái bàn, hai cái ghế và một bức tường. Trên tường dán đầy thứ gì đó — Hạ Vũ bước lại gần mới nhìn rõ. Toàn là ảnh, không phải giấy dán tường. Mấy chục tấm ảnh, ghim lên vách tôn, có tấm đen trắng, có tấm màu, có tấm mới có tấm cũ. Mỗi tấm đều là cùng một người đàn bà — mẹ cô. Trong hành lang bệnh viện mặc áo y tá. Trước cửa tiệm may đứng cạnh A Thu. Trong chợ xách một túi rau. Trên bậc thềm nhà thờ, quay lưng về phía ống kính, nhìn về phía cánh cửa nhà thờ.

Tấm cũ nhất nằm ở góc trên bên trái. Đen trắng. Đã ố vàng. Trong ảnh, một người đàn bà ngoài ba mươi đang cúi xuống, lau mặt cho một đứa bé gái nằm trên giường bệnh. Cổ đứa bé quấn băng gạc. Miệng nó há ra, nhưng không phải đang nói — đó là một cái hốc. Cái hốc nơi lưỡi từng tồn tại, bị cắt bỏ nhưng chưa kịp lành.

"Đó là mẹ tôi." Hạ Vũ nói.

A Thu không trả lời. Cô ta ngồi xuống trước bàn, mở một ngăn kéo, rút từ trong đó ra một cuốn sổ, đặt trước mặt Hạ Vũ. Rồi cô ta ngồi xuống đối diện, đẩy ngọn đèn dầu ra giữa bàn.

Cuốn sổ rất cũ rồi. Bìa đã mòn rách, góc quăn lên, có những trang bị tẩy đến xước cả giấy. A Thu lật về trang đầu tiên, đẩy về phía Hạ Vũ.

Trang đầu chỉ có một dòng. Viết bằng bút chì. Nét chữ của mẹ:

"Hôm nay chị gặp một đứa bé trong bệnh viện. Nó chín tuổi. Nó không nói được nữa. Chị đã khâu vết thương cho nó. Chị chưa khâu được trái tim nó. Chị không biết khâu thế nào."

Hạ Vũ lật sang trang sau. Trang thứ hai. Nét chữ của mẹ biến thành một cuộc hỏi đáp. Câu hỏi là mẹ viết. Câu trả lời cũng là mẹ viết — bà ghi lại lời A Thu. Hồi đó A Thu chưa biết viết. Là mẹ dạy cô ta.

Mẹ: Con tên gì?

A Thu: (chỉ vào mình)

Mẹ: Con không có người nhà đến thăm con à?

A Thu: (gật đầu)

Mẹ: Con có biết những người đã làm hại con không?

A Thu: (gật đầu. Rồi vẽ bảy vòng tròn lên giấy. Sáu vòng tụ lại một chỗ. Một vòng ở bên ngoài. Rồi viết một chữ cái vào vòng tròn bên ngoài: L.)

Mẹ: (mãi rất lâu sau mới viết) Chị biết chữ cái này là ai.

A Thu lật sang một trang khác. Là nét chữ của chính cô ta — rất non nớt, như học sinh tiểu học tập viết. Cô ta đã viết lên trang đó từ rất nhiều năm trước, bút chì đã phai màu, nhưng nét chữ vẫn còn:

"Hôm nay chị Quỳnh dạy tôi viết chữ A đầu tiên."

"Chị ấy nói chữ A là chữ đầu tiên trong bảng chữ cái."

"Nhưng với tôi, chữ A là chữ đầu tiên của từ 'A Thu'."

"Tôi chưa từng có tên trước khi chị Quỳnh đặt cho tôi."

"Người ta gọi tôi là 'con bé bệnh viện'. 'Đứa câm'. 'Con điếm'."

"Chị Quỳnh là người đầu tiên gọi tôi bằng một cái tên."

Hạ Vũ nhìn trang giấy này. Tay cô đặt lên mặt bàn, đầu ngón tay chạm vào chữ "A" đã phai màu đó.

A Thu đợi cô xem xong, rồi lật sang trang mới. Cô ta cầm bút chì lên. Bắt đầu viết.

"Tao muốn mày biết mọi thứ. Từ đầu."

"Đêm tao 9 tuổi. 7 gã đàn ông. Tao không nhớ mặt từng gã. Tao chỉ nhớ mùi — mùi rượu, mùi thuốc lá, mùi mồ hôi. Mùi của đất dưới móng tay tao khi tao cào xuống nền."

"Họ thay phiên nhau. 7 gã. Mỗi gã làm một lần. Khi gã cuối cùng đứng dậy — tao không còn cảm thấy gì nữa. Phần dưới thắt lưng của tao đã biến mất. Nó không còn là một phần cơ thể tao nữa."

"Người đưa tao vào bệnh viện là mẹ tao. Bà ấy không biết chuyện gì đã xảy ra. Bà ấy nghĩ tao bị ngã. Bác sĩ nói với bà ấy: 'Con gái chị bị rách tầng sinh môn độ III. Không còn khả năng sinh sản. 8 tuổi.'"

"Bà ấy không tin——không MUỐN tin."

"Bà ấy nói: 'Cháu nó mới 9 tuổi. Làm sao có thể——'"

"Bác sĩ ngắt lời: 'Chị nên hỏi chồng chị.'"

"Tao chẳng biết——cũng chẳng muốn biết——bố tao có trong số 7 gã đó không."

Hạ Vũ nhìn những dòng chữ A Thu vừa viết. Mỗi câu ngắn. Cộc. Như những nhát dao. Người phụ nữ này đã sống với những câu này trong đầu suốt ba mươi năm.

A Thu dừng bút. Cô ta ngẩng lên nhìn Hạ Vũ. Mắt cô ta rất khô. Trong mắt không có nước — nước mắt đã cạn từ rất lâu, từ rất nhiều năm trước, khi cô ta còn là một đứa trẻ và không ai đến thăm cô ta trong bệnh viện ngoài một y tá trực đêm.

"Chị Quỳnh là y tá trực đêm đó. Chị ấy khâu cho tao——38 mũi. Tao đếm. Mỗi mũi kim tao đếm. Vì đếm là thứ duy nhất tao có thể làm để không nghĩ đến chuyện đã xảy ra."

"Chị ấy vừa khâu vừa nói chuyện với tao. Không phải kiểu 'đừng sợ, sẽ ổn thôi'. Chị ấy kể cho tao nghe chị ấy có một đứa con gái. Nhỏ hơn tao 9 tuổi. Tên là Tiểu Vũ. Chị ấy nói chị ấy muốn con gái chị ấy không bao giờ phải trải qua chuyện này."

"Tao hỏi——bằng cách viết lên tay chị ấy——'Sao chị biết con gái chị sẽ không bị giống tôi?'"

"Chị ấy nhìn tao. Rồi chị ấy nói: 'Vì chị sẽ không để điều đó xảy ra. Chị sẽ tìm ra những kẻ đã làm chuyện này. Tất cả bọn chúng. Và chị sẽ——'"

"Chị ấy không nói hết câu."

"Nhưng tao biết chị ấy định nói gì."

Hạ Vũ đọc đến đây, tay cô siết lại trên mặt bàn. Mẹ cô — không chỉ là nạn nhân, không chỉ là người điều tra. Bà là người đã vạch ra kế hoạch. Bà là kiến trúc sư của cuộc trả thù này. Bà không kịp tự tay thực hiện nó. Nhưng bà đã để lại bản vẽ cho một người khác.

A Thu lật sang trang mới. Tay cô ta vẫn rất vững. Bút chì chạy trên giấy kêu sàn sạt.

"Chị Quỳnh mất 5 năm để tìm ra danh tính từng gã. 1987 đến 1992. 5 năm lục tung phòng bệnh án cũ. 5 năm ghi chép. 5 năm dạy tao viết chữ——và dạy tao những thứ khác."

"Những thứ một y tá không nên biết."

"Như cách xiết dây thừng 10 phân một nút để nó khỏi tuột. Như cách dùng kéo——loại kéo không phải để cắt chỉ——mà để cắt những thứ khác. Như cách mở khóa không cần chìa."

"Chị ấy nói: 'Chị không muốn em phải làm những chuyện này. Nhưng nếu chị không còn nữa——sẽ có một ngày em cần đến chúng.'"

"Chị ấy nói đúng."

"Đêm chị ấy chết——tao 29 tuổi. Bằng tuổi mày bây giờ."

"Tao đứng ngoài căn nhà đó. Tao thấy hắn vào. Tao thấy đèn trong phòng chị ấy tắt. Tao nghe thấy tiếng——một tiếng động rất nhỏ, như đồ vật rơi. Rồi im lặng. Rất lâu. Rồi hắn ra. Tao thấy mặt hắn——hắn không che. Vì hắn biết không ai trong thị trấn này dám làm gì hắn."

"Sáng hôm sau người ta tìm thấy chị ấy. Bị cắt lưỡi. Bị móc mắt. Bị trói trên ghế gỗ."

"Giống hệt những gì chị ấy đã nói sẽ xảy ra với những kẻ đã làm hại tôi."

"Hắn đã dùng chính kế hoạch của chị ấy——để giết chị ấy."

Hạ Vũ đặt tay lên cuốn sổ. Không phải để lật sang trang tiếp — tay cô dừng lại trên trang này. Ngón tay cô ấn lên dòng cuối cùng A Thu vừa viết. "Hắn đã dùng chính kế hoạch của chị ấy——để giết chị ấy."

"Hắn." Cô nói.

A Thu gật đầu.

"Không phải bà." Hạ Vũ nói. "Là kẻ đó. Bà đã thay mẹ tôi hoàn thành những việc bà ấy chưa hoàn thành. Nhưng kẻ đầu tiên hoàn thành việc này — là kẻ đó."

A Thu lại gật đầu. Cô ta cầm bút chì lên. Những ngón tay vẫn vững. Nhưng Hạ Vũ thấy một đường gân trên mu bàn tay cô ta giật lên — chỉ một cái, rồi biến mất.

"Khi tao bắt đầu——sau khi chị Quỳnh chết——tao chỉ muốn giết hắn. Nhưng tao không thể. Hắn là linh mục. Cả thị trấn này đều là con mắt của hắn. Mày không thể đến gần hắn nếu không có bằng chứng."

"Nên tao làm theo danh sách của chị ấy. Từng gã một. Theo đúng thứ tự. Với đúng nghi thức——cắt lưỡi như chị ấy đã bị cắt. Móc mắt như chị ấy đã bị móc. Mỗi gã chết là một lời nhắn gửi đến hắn: TAO BIẾT. TAO ĐANG ĐẾN."

"Tao đã làm 6 gã."

"Còn một gã——kẻ thứ bảy——không nằm trong 7 gã đã hại tao. Hắn là người ĐÃ TẠO RA chúng. Hắn là người đã chọn từng đứa trẻ——từng bé gái——từng nạn nhân. Hắn biết từng kẻ trong thị trấn này có tội gì. Hắn cho chúng cơ hội để phạm tội. Hắn là CHUỒNG THỎ——và 7 gã kia là những con thỏ hắn nuôi."

"Và hắn vẫn ở đó. Trong nhà thờ. Mỗi ngày."

Hạ Vũ nhìn A Thu. Ngọn lửa đèn dầu rung lên một cái, đổ bóng A Thu lên tường — chồng lên những tấm ảnh của mẹ cô. Hai người đàn bà. Một người đã chết. Một người không có lưỡi. Cả hai đều đã dành cả cuộc đời mình cho cùng một cuộc chiến.

"Thì ra đây là lý do bà cần tôi đến." Hạ Vũ nói. "Không phải vì mẹ tôi dặn bà bảo vệ tôi. Mà vì bà cần một người — một người có thể bước vào nhà thờ giữa ban ngày. Một người hắn có thể nhìn thấy. Một người hắn không quen biết."

A Thu không gật đầu. Cô ta chỉ nhìn Hạ Vũ. Đôi mắt cô ta dưới ánh đèn dầu rất sáng. Không phải ánh lệ — là một thứ ánh sáng không cần đến nước mắt.

"Tao cần mày làm một việc." Cô ta viết. "Điều mà tao không thể làm——chị Quỳnh không thể làm——6 gã kia đã chết cũng không thể làm."

"Tao cần mày nhìn vào mắt hắn——và nói cho hắn biết mày là ai."

Hạ Vũ nhìn dòng chữ này rất lâu. Ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu ngả xám — chưa hẳn là sáng, chỉ là bóng tối đang rút lui. Ngọn lửa đèn dầu mỗi lúc một nhỏ, tim đèn sắp cháy hết. A Thu không đổ thêm dầu. Cô ta chỉ ngồi đó, đợi câu trả lời của Hạ Vũ.

"Rồi sau đó thì sao?"

A Thu lật đến trang cuối cùng. Cô ta viết hai chữ:

"Rồi tao đến."

Hạ Vũ gập cuốn sổ lại.

Cô đứng dậy. Chân cô tê cứng — cô đã ngồi trước cái bàn này không biết bao nhiêu tiếng đồng hồ. A Thu cũng đứng dậy. Cô ta nhìn Hạ Vũ, chờ đợi. Những ngón tay cô ta đã buông cây bút chì. Giờ chúng đang nắm vào mép bàn, rất chặt, như thể nếu không nắm lấy một thứ gì đó, cô ta sẽ ngã.

"Ngày mai." Hạ Vũ nói. "Chiều mai. Nhà thờ."

A Thu gật đầu một cái. Cô ta bước đến bên tường, gỡ một tấm ảnh trên đinh xuống — tấm cũ nhất. Mẹ đang lau mặt cho A Thu. Cô ta nhét tấm ảnh vào tay Hạ Vũ.

Rồi cô ta cầm đèn dầu lên, thổi tắt.

Trong bóng tối, Hạ Vũ nghe thấy tiếng bút chì của A Thu lại chạy trên giấy. Sàn sạt. Rồi một bàn tay trong bóng tối nắm lấy tay cô. Bàn tay đó vẫn rất lạnh. Nhưng lần này, nó không buông ra.

Trời sáng, Hạ Vũ mở mắt. Cô đã ngủ gục trên bàn. Trên người cô đắp một chiếc áo bông cũ — áo của A Thu. A Thu đã đi đâu mất rồi. Đèn dầu đã được đổ thêm dầu, ngọn lửa đang nhảy múa. Trên bàn đặt một mảnh giấy.

"Mày nói với hắn mày là con gái Trịnh Thu Quỳnh. Chỉ vậy thôi. Không cần nói thêm gì cả. Hắn sẽ hiểu."

"Và khi hắn hiểu——tao sẽ ở ngay sau cánh cửa."

"— Thu."

— 2.339 chữ —
← Chương trướcNgười Thứ SáuChương sau →Lời Hứa Với Người Chết