Khi họ bước ra khỏi hầm, Philippe vẫn đứng trước bàn thờ.
Hắn đã thay áo choàng. Một chiếc được ép dưới đáy rương rất nhiều năm, chỉ lấy ra trong những ngày quan trọng nhất. Trắng muốt, thêu chỉ vàng, cổ tay và cổ áo viền chỉ đỏ. Cổ La Mã màu trắng nơi cổ áo rất sạch, sạch đến mức phản quang trong nắng sớm.
Những chân nến đều đã được thắp. Cả nhà thờ rực sáng trong ánh nến. Không phải lễ misa thường ngày — là bầu không khí của lễ Phục Sinh. Lối đi giữa những hàng ghế dài được trải một tấm vải trắng. Trên bàn thờ đặt một khẩu súng.
Khẩu súng của Đại Lực. Hạ Vũ không biết Philippe đã lấy nó từ tiệm sửa xe lúc nào. Có lẽ là trong mấy tiếng họ bị nhốt dưới hầm. Có lẽ là sớm hơn — có lẽ hắn đã biết từ lâu rồi sẽ có một ngày phải dùng đến nó.
"Mời ngồi." Philippe nói.
Hắn đứng trước bàn thờ. Nắng sớm từ ô cửa kính màu chiếu vào, nhuộm chiếc áo choàng trắng của hắn thành nửa đỏ nửa xanh. Giọng hắn rất đều. Như một linh mục đang mời giáo dân vào chỗ.
Hạ Vũ không ngồi. A Thu cũng không. Họ đứng nơi cửa — cánh cửa họ vừa từ dưới hầm bước lên. Quần áo còn dính hơi ẩm của nước ngầm và vữa đá trên tường.
"Tao đoán mày đã xem hết rồi." Philippe nhìn Hạ Vũ. "Cuộn băng của mẹ mày. Thư của bà ấy. Ảnh của bà ấy."
"Đúng."
"Bà ấy là một người đàn bà phi thường. Nếu bà ấy không chết — bà ấy sẽ ngăn tao lại. Sớm hơn bất kỳ ai. Triệt để hơn bất kỳ ai." Hắn dừng một chút. "Đó cũng là lý do tao phải giết bà ấy. Bà ấy là người duy nhất khiến tao cảm thấy — có lẽ tao đã sai."
Hắn bước đến trước bàn thờ. Cầm khẩu súng lên. Hắn không chỉa vào ai. Hắn chỉ cầm nó trong tay, như cầm một thứ công cụ hắn không chắc phải dùng thế nào.
"Mày biết khẩu súng này từ đâu ra."
"Đại Lực." Hạ Vũ nói.
"Đúng. Vũ Đại Lực. Kẻ thứ sáu. Phẫn nộ." Hắn lật khẩu súng lại, nhìn nòng súng. "Đại Lực không biết dùng súng. Hắn là loại người của cờ-lê và tua-vít. Khẩu súng này là hắn lấy từ chỗ tao — hai mươi năm trước. Tao cho bảy kẻ mỗi đứa một thứ. Đại Lực lấy khẩu súng. Hắn chưa từng dùng nó. Hắn chỉ cần biết mình có một thứ có thể giết bất kỳ ai bất kỳ lúc nào. Hắn giấu khẩu súng trong ngăn kéo dưới cùng của thùng đồ nghề, hai mươi năm không đụng đến. Cho đến hôm qua."
"Hôm qua bạn mày đã giết hắn bằng kéo. Bằng cách mẹ mày đã dạy cô ta. Sạch. Nhanh."
Hắn đặt khẩu súng lên bàn thờ.
"Bây giờ đến lượt tao."
"Tôi không muốn giết ông." Hạ Vũ nói.
"Tao biết." Philippe nói. "Nhưng mày sẽ làm."
Hắn quay người lại. Đôi mắt hắn màu xám — thứ màu khiến người ta nhớ đến mặt hồ mùa đông. Nhưng lần này bên dưới lớp băng không có thứ gì động đậy. Lần này bên dưới lớp băng không có gì hết. Chỉ có một mặt nước im lặng.
"Vì mày cần phải giết tao. Không phải để trả thù cho mẹ mày — bà ấy đã được trả thù rồi. Không phải để trả thù cho những đứa trẻ — chúng cũng đã được trả thù rồi. Mày cần giết tao, vì nếu mày không giết tao, mỗi sáng thức dậy, mày sẽ nhớ trong người mày có một nửa dòng máu là của tao. Mỗi tối nhắm mắt, mày sẽ mơ thấy nhà thờ này, nến sáng rực, tao đứng trước bàn thờ, nói với mày — 'Mày không dám.'"
Hắn cầm khẩu súng lên, đặt lên chiếc bàn trước mặt Hạ Vũ.
"Nào. Chứng minh tao sai đi."
Hạ Vũ nhìn khẩu súng đó. Khẩu súng của Đại Lực. Tay cầm đã bóng lên — Đại Lực sờ mòn suốt hai mươi năm, không phải vì dùng. Hắn chưa từng bắn một phát nào. Hắn chỉ cầm nó, biết nó có thể giết người.
Hạ Vũ đưa tay cầm khẩu súng lên. Ngón tay cô nắm lấy tay cầm. Chỗ Đại Lực đã sờ mòn, bây giờ nằm trong tay cô.
Cô giơ súng lên. Nhắm vào Philippe.
Ngón tay cô đặt trên cò súng. Ngón tay cô không run — ngón tay cô chưa từng run vào những lúc đáng lẽ phải run. Nhưng cô cũng không bóp xuống.
Một giây. Sáu giây. Ba mươi giây. Một phút.
Cô đứng đó, chỉa súng vào cha mình, chỉa vào kẻ đã cưỡng hiếp mẹ cô, chỉa vào kẻ đã nhìn mẹ cô bước vào, ngồi xuống hàng ghế cuối cùng, quay đầu lại. Kẻ đã tạo ra cái lồng, nhìn sáu con thỏ tự bước vào. Kẻ đã chờ một người — bốn mươi năm — một người — bước vào, nhìn vào mắt hắn, rồi cầm lấy con dao hắn đưa ra.
Ngón tay cô đặt trên cò súng. Nhưng cô không bóp xuống.
Vì cô nhớ đến câu trong thư của mẹ: "Nếu con giết hắn — mẹ hiểu. Nếu con không giết hắn — mẹ cũng hiểu."
Vì cô nhớ đến câu chính mình đã nói với Philippe trước khi rời khỏi hầm: "Tôi sẽ không giết ông. Ông sợ sống đối mặt với những gì mình đã làm, không phải sợ chết."
Vì cô không phải là hắn. Cô có lông mày của hắn. Cách cô làm việc rất giống hắn. Nhưng cô không phải là hắn. Cô không có bóng tối của hắn — cô có cơn giận của mẹ.
Nhưng mẹ có thể biến giận dữ thành một lưỡi dao. Mẹ đã không làm vậy. Mẹ chỉ biến giận dữ thành từng trang từng trang bệnh án. Thành những ngày tháng trên lưng cuộn băng. Thành phong bì nhét qua khe cửa phòng con gái.
Hạ Vũ không bóp cò.
Philippe nhìn vào mắt cô. Hắn nhìn khẩu súng. Hắn nhìn ngón tay cô đặt trên cò súng.
Hắn cười.
Không đắc ý. Không mỉa mai. Không chiến thắng. Là một nụ cười — vào giây phút cuối cùng, cuối cùng cũng xác nhận được một điều. Như một kẻ cả đời muốn chứng minh mình được yêu, cuối cùng phát hiện ra — hắn không được yêu. Nhưng ít ra đã có người chứng minh được điều đó. Ít ra hắn không cô độc sống trong một thế giới không ai chịu bước vào.
"Cảm ơn con." Hắn nói.
Rồi hắn đưa tay ra — không phải để lấy súng — mà là ấn khẩu súng trong tay Hạ Vũ xuống. Tay hắn đặt lên tay cô. Tay hắn rất lạnh — lạnh như tay A Thu. Có lẽ những người sống lâu dưới hầm đều có một đôi bàn tay rất lạnh.
"Con không cần phải làm chuyện này. Con có một người bạn —"
Mắt hắn chuyển sang A Thu. Câu nói chưa kịp hết.
A Thu đã không còn đứng nơi cửa nữa.
Cô ta đang ở phía sau Philippe. Cô ta đến đó từ lúc nào — không ai nhìn thấy. Trên tay cô ta không có kéo. Tay cô ta trống không. Nhưng tay cô ta đang vươn về phía khẩu súng trên bàn thờ — khẩu súng Philippe vừa đặt xuống.
Hạ Vũ nhìn thấy đôi mắt cô ta. Đôi mắt A Thu chưa từng sáng như vậy — không phải ánh lệ. Là một thứ đã tích tụ suốt ba mươi ba năm, trong một khoảnh khắc tìm được lối thoát. Là một thứ âm thanh — dù cô ta không có lưỡi, dù miệng cô ta trống rỗng — trong một giây này, cô ta phát ra thứ âm thanh lớn nhất cô ta có thể phát ra.
Ngón tay cô ta bóp cò.
Súng nổ.
Trên ngực Philippe nở một đóa hoa đỏ. Đóa hoa ấy nở trên chiếc áo choàng trắng của hắn — chiếc áo bị ép dưới đáy rương rất nhiều năm, chỉ lấy ra trong những ngày quan trọng nhất. Hắn lùi lại một bước. Miệng hắn há ra. Môi hắn mấp máy — có lẽ là một chữ. Có lẽ là ba chữ. Có lẽ là "Cảm ơn con". Có lẽ là "Xin lỗi". Có lẽ là một cái tên — cái tên hắn chưa từng nói ra trước mặt bất kỳ ai. Rồi đầu gối hắn khuỵu xuống. Hắn đổ xuống đất. Máu hắn từ ngực chảy ra, chầm chậm lan trên nền đá phiến — thứ màu đỏ trên nền đá trắng, như một đóa hồng đang chầm chậm nở.
A Thu đứng trước bàn thờ. Tay cô ta vẫn nắm khẩu súng. Tay cô ta đang run — không phải sợ hãi. Là sức nặng của ba mươi ba năm cuối cùng cũng được trút khỏi đôi tay. Cơ thể cô ta đang lảo đảo. Rồi đầu gối cô ta cũng khuỵu xuống. Cô ta không hề bị thương. Là cả đời này cô ta không còn cần sức lực để đứng dậy nữa.
Hạ Vũ đỡ lấy cô ta. Họ cùng ngồi xuống đất — trên nền đá phiến của nhà thờ, bên cạnh là xác Philippe, trước mặt là khẩu súng. A Thu tựa vào lòng Hạ Vũ. Miệng cô ta há ra, cái hốc đó — nơi lưỡi từng tồn tại — đang run lên khe khẽ.
Cô ta đang nói.
Không phải bằng bút. Không phải bằng giấy ghi chú. Là bằng cái cổ họng đã bị cắt mất lưỡi. Cô ta dùng những thớ cơ chưa từng được dùng đến suốt ba mươi ba năm. Cô ta phát ra một âm thanh — không phải chữ trọn vẹn. Là một luồng hơi, một tiếng ma sát, một thứ gần như không thể gọi là tiếng nói. Nhưng cô ta đã dốc toàn bộ sức lực, đẩy nó qua cái cổ họng đã ba mươi ba năm không có thứ gì đi qua.
"Xong——"
Cô ta thở hổn hển một hơi. Âm thanh đó khiến cô ta đau — trên mặt cô ta lấm tấm mồ hôi, ngón tay cô ta bấu chặt lấy cánh tay Hạ Vũ.
"Xong——rồi——"
Hạ Vũ ôm cô ta. Cô không nói gì. Cô chỉ ôm cô ta. Tay cô đặt lên mái tóc A Thu — hôm nay mái tóc đó không cài kẹp. Những sợi tóc ngắn xõa ra rơi trên mu bàn tay cô, rất mềm.
"Chị——Quỳnh——"
Cô ta lại thở hổn hển một hơi nữa. Lần này ngắn hơn, gấp hơn. Ngón tay cô ta buông lỏng cánh tay Hạ Vũ. Cái khoảng trống không có lưỡi đó, cô ta đã dùng ba mươi ba năm để học cách im lặng, cuối cùng dùng hơi thở cuối cùng để phá vỡ nó.
"Con——xong——rồi."
Cô ta nhắm mắt lại.
Hơi thở cô ta dừng. Cơ thể cô ta trong lòng Hạ Vũ trở nên nhẹ đi — không phải thực sự nhẹ đi. Là không còn cái thứ vẫn luôn chống đỡ nó. Cái thứ đã chống đỡ một đứa bé không lưỡi từ năm chín tuổi sống tiếp, được thừa kế từ những mũi kim của mẹ, trong ba mươi ba năm im lặng như bóng theo hình, chưa từng tắt.
Cái thứ đó không còn nữa.
A Thu chết rồi.
Hạ Vũ ôm cô ta. Cô ngồi trên nền đá phiến của nhà thờ, bên trái là cha cô — một người đàn ông cô chưa từng quen biết, chết trong chiếc áo choàng trắng, máu hắn vẫn đang lan trên nền đá. Bên phải là A Thu — một người đàn bà cô quen chưa đầy một tháng, chết trong chiếc áo vải xám sẫm, bàn tay cô ta vẫn còn hơi cuộn lại, như đang cầm một cây bút chì.
Hạ Vũ không khóc. Mắt cô khô ráo. Nhưng tay cô đặt lên mặt A Thu — bàn tay rất lạnh rất lạnh đó, bây giờ cuối cùng cũng không còn lạnh nữa. Nó bắt đầu cùng nhiệt độ với tay cô.
Cô ngồi trong nhà thờ rất lâu. Mặt trời đã lên rất cao. Ánh sáng từ ô cửa kính màu chuyển từ đỏ sang vàng, từ vàng sang trắng. Nến trên chân nến tắt một cây, rồi thêm một cây. Cuối cùng chỉ còn một cây đang cháy — cây nến gần bàn thờ nhất, trong lúc không ai còn bận tâm, vẫn tiếp tục cháy một mình.
Hạ Vũ đặt A Thu nằm xuống. Cô đặt tay A Thu lên ngực cô ta — bàn tay đã từng cầm bút chì, từng cầm kéo, từng cầm súng. Rồi cô đứng dậy.
Cô rút điện thoại trong túi ra. Lần cuối cùng cô dùng điện thoại là lúc nào — chắc là hôm ở tiệm sửa xe của Đại Lực. Cô lật danh bạ, kéo xuống. Không phải gọi cho đồn công an. Không phải anh cảnh sát trẻ. Là một số — mẹ để lại trong nhật ký. Công an tỉnh.
Điện thoại đổ chuông bốn hồi. Có người bắt máy.
"Xin chào. Tôi là Hạ Vũ. Tôi đang ở thị trấn Hòa Phong. Ở đây đã xảy ra án mạng. Rất nhiều vụ. Hung thủ đã chết. Tôi cần các anh cử một đội đến."
"Bao nhiêu vụ?" Giọng bên kia là một người đàn ông trung niên, rất điềm tĩnh, như đã từng nhận rất nhiều cuộc gọi như thế này.
"Bảy vụ."
Đầu dây bên kia không trả lời. Rồi ông ta nói: "Chúng tôi sẽ đến. Cô cần bao nhiêu thời gian."
"Để cho các anh cả một đêm. Sáng mai trời sáng — tôi sẽ ở đây."
"Cô đang ở đâu."
"Nhà thờ."
Cô cúp máy. Cô nhét điện thoại vào túi. Rồi cô nhặt khẩu súng dưới đất lên, gạt chốt an toàn, đặt lên bàn thờ. Cùng với cây nến vẫn đang cháy.
Cô bước đến bên xác A Thu. Cô cúi xuống, vén mái tóc A Thu ra sau — cái dáng tóc ngắn xõa trước trán đó, giống hệt dáng A Thu ngồi sau máy may trong tiệm. Cô cầm tập giấy ghi chú của A Thu lên. Trang cuối cùng có viết chữ — chắc là A Thu viết trước khi bước ra khỏi hầm. Cô không bao giờ đọc những thứ không dành cho mình. Nhưng trang này là tự nó mở ra.
"Mày không cần phải giống tao. Mày không cần phải giống chị Quỳnh. Mày không cần phải giống bất kỳ ai. Mày chỉ cần sống."
"Đó là điều chị Quỳnh đã nói với tao. Bây giờ tao nói với mày."
Hạ Vũ gập tập giấy lại. Cô đặt tập giấy xuống cạnh tay A Thu.
Rồi cô bước đến cửa nhà thờ. Cô đẩy hai cánh cửa gỗ nặng nề đó ra. Ánh nắng từ bên ngoài tràn vào, phủ lên người cô, phủ lên nền đá phiến, phủ lên máu của Philippe, phủ lên gương mặt bình yên của A Thu.
Chuông nhà thờ gióng một tiếng. Tám giờ sáng.
Hạ Vũ đứng nơi cửa. Cô không đi. Cô cũng không ở lại. Cô chỉ đứng đó — đứng giữa nắng sớm và nhà thờ, đứng giữa người chết và người sống, đứng giữa con người cô đã không còn là và con người cô chưa biết mình có trở thành hay không.
Cô nhớ đến dòng chữ cuối cùng trong thư của mẹ.
"Hãy sống thật tốt. Sống tốt hơn tất cả chúng ta."