Hạ Vũ nằm trên giường nhà khách suốt đêm, không ngủ. Trên trần có một vết ố nước, hình thù như một bàn tay xòe ra. Cô đặt máy ghi âm bên cạnh gối, nhưng không nhấn nút phát thêm lần nào. Cô cần tiêu hóa những gì đã nghe trước, rồi mới xuống tầng kế tiếp.
Sáng sớm hôm sau, cô đến trước cổng trường tiểu học.
Cô đến để nhìn người, không phải để tìm chứng cứ.
Bảy rưỡi, phụ huynh và học sinh trước cổng trường mỗi lúc một đông. Một bé gái mặc áo khoác hồng đeo cặp sách chạy qua đường, tóc buộc đuôi ngựa, khoảng mười tuổi. Lúc nó chạy đến cổng trường, Hòa đang đứng ở đó.
Gã mặc thường phục. Một cái áo khoác xanh đậm, tay cầm một cái mũ. Gã không vào trong trường — chỉ đứng dưới gốc cây long não ngoài cổng, gật đầu cười với từng đứa trẻ đi ngang. Người lớn nào cũng quen gã. Có người gọi "anh Hòa", có người vỗ vai gã. Gã cười đáp lại, giọng ôn hòa, dáng vẻ thư thái.
Rồi đứa bé gái mặc áo khoác hồng chạy đến cạnh gã.
Hòa cúi xuống, nói với nó mấy câu. Con bé ngẩng đầu nhìn gã, gật đầu, rồi chạy vào trong trường. Toàn bộ tương tác không quá ba mươi giây. Lúc Hòa đứng thẳng dậy, mắt gã quét một vòng xung quanh, không dừng lại ở đâu cả. Rồi gã đội mũ lên, quay người đi về phía chiếc xe cảnh sát đậu bên kia đường.
Hạ Vũ ngồi trong một quán ăn sáng cách đó năm chục mét, trước mặt tô bún đã nguội ngắt từ lâu. Cô nhìn thấy bàn tay của Hòa — lúc gã cúi xuống nói chuyện với con bé, tay gã đặt trên vai nó, vị trí rất tự nhiên, như một người lớn với một đứa trẻ. Nhưng ngón tay gã nán lại trên chiếc áo khoác hồng thêm hai giây.
Gã đang vuốt ve. Ngón cái lướt trên mặt vải rất nhẹ, rất chậm.
Cô bỏ đũa xuống. Ngón tay chạm vào máy ghi âm trong túi — vừa rồi cô đã nhấn nút ghi, nhưng chẳng ghi được gì. Khoảng cách quá xa, tầm thu không đủ. Chỉ có tiếng gió, tiếng người nói chuyện trong quán, và nhịp tim của chính cô đập mạnh.
Cô đứng dậy, nhét tờ tiền xuống dưới tô, bước ra khỏi quán. Xe cảnh sát của Hòa đã nổ máy. Cô đứng bên đường, nhìn chiếc xe trắng ấy rẽ qua góc phố, khuất sau nhà thờ cũ.
Điện thoại cô rung một cái.
Cô cúi nhìn màn hình. Không có số gọi đến. Không có số máy. Chỉ có một dòng chữ:
"Chưa phải lúc."
Hạ Vũ đứng nguyên tại chỗ, đọc cái tin nhắn ấy ba lần. Rồi cô chầm chậm ngẩng đầu lên, quét mắt qua tất cả cửa sổ, cửa ra vào, đầu ngõ xung quanh. Bà chủ quán ăn sáng đang lau bàn. Một ông già dắt xe đạp đi ngang qua. Trước tiệm tạp hóa đối diện, một con mèo vàng đang liếm chân.
Không ai nhìn cô. Không một ai.
Cô nhét điện thoại lại vào túi, tay không rời khỏi vỏ máy. Mặt lưng kim loại dính một lớp mồ hôi mỏng.
---
Chiều hôm ấy cô không theo dõi Hòa nữa. Cô đến phòng lưu trữ của thị trấn.
Phòng lưu trữ nằm trong dãy nhà cấp bốn phía sau ủy ban, người quản lý là một bà già sắp bảy mươi, tai nặng, chân chậm. Hạ Vũ nói mình là phóng viên báo tỉnh, cần tra cứu hồ sơ dân số hai mươi năm trước. Bà già nhìn thẻ nhà báo của cô, không hỏi nhiều, đưa cho cô một chùm chìa khóa, chỉ tay về phía căn phòng trong cùng.
Phòng chất đầy thùng giấy, bụi dày đến mức có thể viết chữ lên được. Hạ Vũ mất ba tiếng mới tìm ra tập hồ sơ di dân từ năm 1982 đến 1992. Cô tìm không phải giấy khai sinh, cũng không phải giấy chứng tử.
Cô tìm biên bản báo án.
Biên bản báo án của thị trấn Hòa Phong được đóng thành tập theo năm, bìa giấy kraft, trang trong là bảng biểu viết tay. Năm 1982, tháng 3. Cô lật đến trang ấy, ngón tay lần theo từng dòng ngày tháng trượt xuống.
Ngày 12 tháng 3. Người báo án: Trịnh Thu Quỳnh. Nội dung: Trẻ vị thành niên nữ bị xâm hại. Kết quả xử lý: Chuyển về công an thị trấn.
Cô lật sang trang kế tiếp. Ngày 15 tháng 3. Người báo án: Trịnh Thu Quỳnh. Nội dung: Như trên. Kết quả xử lý: Chuyển về công an thị trấn.
Ngày 20 tháng 3. Ngày 1 tháng 4. Ngày 17 tháng 4. Ngày 3 tháng 5. Tổng cộng sáu lần. Sáu biên bản báo án. Mỗi biên bản đều cùng một nét chữ — nét chữ của mẹ, từng nét từng nét, ngay ngắn đều đặn. Mỗi biên bản cũng đều cùng một kết quả xử lý: Chuyển về công an thị trấn.
Sáu lần báo án, tất cả đều chìm xuống đáy biển.
Cô chụp ảnh mấy trang ghi chép ấy, gấp tập hồ sơ lại, đặt về chỗ cũ. Ngón tay dính một lớp bụi, cô phủi vào ống quần, bụi không sạch, để lại ba vệt trắng trên vải.
---
Tối về đến nhà khách, đèn hành lang hỏng mất một bóng, chớp tắt liên hồi. Cô bước đến cửa phòng, tay chạm vào chìa khóa thì dừng sững.
Cửa không khóa. Giữa khung cửa và cánh cửa có một khe hở nhỏ, bên trong lọt ra một vệt sáng.
Lúc rời đi cô đã khóa cửa. Cô chắc chắn.
Hạ Vũ rút tay khỏi chìa khóa, dùng vai từ từ đẩy cửa mở. Trong phòng không có ai. Rèm cửa kéo kín, giường vẫn gọn gàng như lúc cô đi. Ba lô vẫn trên ghế. Cô bước vào phòng, không bật đèn, kiểm tra cửa sổ trước — đóng kín, khóa từ bên trong. Rồi cô kiểm tra ba lô — đồ đạc không thiếu, nhưng vị trí đã khác. Máy ghi âm vốn để dưới đáy, giờ nằm ở giữa. Cuốn sổ phóng vấn bị gấp một góc, cô không bao giờ gấp góc trang.
Có người đã vào. Ở lại một lúc. Lục đồ của cô. Rồi rời đi.
Cô đứng giữa phòng, chầm chậm quay một vòng. Cuối cùng, dưới gối, cô tìm thấy một mảnh giấy. Cô chưa hề đặt nó ở đó. Mảnh giấy được gấp thành một hình vuông nhỏ, giấy là loại giấy vở học sinh bình thường, bên trên viết một dòng bằng bút bi:
"Đừng tin công an."
Nét chữ rất mạnh, gần như chọc thủng mặt giấy. Mẹ cô viết thì cô nhận ra. Chữ của Hòa thì cô cũng đã thấy. Nét chữ này không thuộc về ai trong số họ.
Hạ Vũ lật mặt sau mảnh giấy. Mặt sau không có chữ, nhưng có một vết keo nhỏ còn sót lại, như thể trước đó từng được dán ở đâu đó, rồi bị bóc ra gấp lại đặt ở đây. Cô giơ mảnh giấy lên trước ánh đèn — trong thớ giấy có kẹp một sợi chỉ rất ngắn. Chỉ tơ, không phải chỉ cotton. Màu trắng, rất mảnh, dưới ánh đèn phản chiếu một thứ ánh sáng mờ.
Cô kẹp sợi tơ ấy giữa hai ngón tay. Rồi cô nhớ ra một chi tiết — chiều hôm trước, lúc đi vòng quanh thị trấn, cô đã đi ngang qua một tiệm may. Tiệm rất nhỏ, trước cửa treo một tấm biển viết tay, trong ô cửa sổ có một người đàn bà đang cúi đầu khâu quần áo.
Người đàn bà ấy đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt. Nhưng trên mặt bàn trước mặt bà ta trải một tấm lụa trắng, bên trên đặt một cây kéo và một cuộn chỉ. Chỉ giống hệt sợi chỉ này.
Hạ Vũ gấp mảnh giấy lại nhét vào túi, tắt đèn, ngồi rất lâu trong bóng tối.
Tường nhà khách rất mỏng. Phòng bên cạnh có người đang ngáy. Xa xa, chuông nhà thờ điểm mười tiếng. Cô lôi những tấm ảnh chụp chiều nay ra xem — sáu biên bản báo án, mỗi biên bản đều là nét chữ của mẹ. Cô nhìn chằm chằm vào sáu chữ "Chuyển về công an thị trấn" rất lâu.
Chuyển về. Chuyển về cho ai?
Hai mươi năm trước, trưởng công an thị trấn là ai?
Cô cầm điện thoại lên, lật lại tin nhắn nhận được hôm nay. "Chưa phải lúc." Cô chụp màn hình tin nhắn, rồi lật úp điện thoại, màn hình áp xuống mặt tủ đầu giường.
Ngoài cửa sổ, đêm ở thị trấn Hòa Phong rất đen. Không đèn đường. Không trăng. Cả thị trấn như chìm xuống đáy giếng, chỉ có cây thánh giá trên đỉnh tháp nhà thờ còn phát ra một tia sáng yếu ớt. Ánh sáng rất nhạt — sơn huỳnh quang quét trên cây thánh giá, ban ngày hấp thụ ánh sáng, ban đêm chầm chậm nhả ra. Không phải đèn.
Hạ Vũ nhìn điểm sáng ấy, cho đến khi nó ngày càng mờ, cuối cùng tan biến trong bóng tối đen như mực.
Cô nhắm mắt. Tay đặt trong túi áo, trên mảnh giấy.
Đừng tin công an.