Khi trời sáng, Hạ Vũ đã thức được hai tiếng.
Cô ngồi bên cửa sổ, trước mặt là tờ bệnh án đã trải ra. Cùng những câu đó, cô đọc không dưới mười lần — "rách tầng sinh môn độ III", "khả năng giữ chức năng sinh sản rất thấp", "người đi cùng tự xưng là 'chú'". Mỗi lần đọc, cô lại nhớ đến câu nói của mẹ trong cuộn băng:
"Mẹ tưởng mình biết từng người trong thị trấn này, nhưng mẹ không biết nó. Không ai biết nó."
Cô gấp bệnh án lại, cất đi. Rồi rút sáu tấm ảnh trong ba lô ra, lấy tấm thứ hai.
Hòa. Mặt vuông, cằm rộng, mắt nhỏ. Mặt sau ghi: Công an thị trấn Hòa Phong.
Cô lật sang tấm thứ ba. Cô không quen người này. Nhưng hôm nay cô không đi tìm hắn.
Hôm nay cô đi theo tấm thứ hai.
---
Đồn công an là một tòa nhà hai tầng, trắng xám, trước cổng treo tấm biển gỗ đã tróc sơn. Đối diện bên kia đường là một tiệm bánh bao. Hạ Vũ ngồi trên chiếc ghế nhựa trước tiệm, trước mặt là một lồng bánh bao và ly sữa đậu nành.
Cô đến lúc tám giờ. Tám giờ linh năm, Hòa bước ra khỏi đồn, thường phục — áo polo xám, quần sẫm màu. Hắn ra phố, không lái xe, đi bộ dọc theo đường chính về hướng đông.
Hạ Vũ đợi hắn đi được năm mươi mét mới đứng dậy bám theo.
Không phải lần đầu cô theo dõi ai đó. Khi còn làm phóng viên điều tra, cô từng theo một tay buôn vắc-xin giả suốt ba ngày, từ Vũ Hán đến Lạc Dương. Lần đó cô học được một điều: theo dõi là đọc nhịp của đối phương. Hòa bước không nhanh, nhưng từng bước rất vững, như đang đi trên lãnh địa của mình.
Hắn vào chợ trước. Dừng lại trước một sạp thịt heo, nói vài câu với chủ sạp, mua một cân sườn. Rồi hắn đến bưu điện, đứng trước quầy điền một tờ chuyển tiền. Hạ Vũ đi ngang qua cửa, thấy hắn ghi tên mình vào ô địa chỉ người gửi.
Hắn tiếp tục đi về phía đông. Ngang qua nhà thờ, ngang qua nhà khách Hòa Phong nơi Hạ Vũ đang ở, ngang qua căn nhà cũ cô đã lục tung chiều hôm trước.
Hắn dừng lại trước cổng trường tiểu học.
Hạ Vũ ở phía sau hắn một trăm mét, tựa vào một gốc cây ngô đồng. Cô đã bám theo hắn một tiếng rưỡi, hắn trông như hoàn toàn không phát hiện.
Trước cổng trường, một đám trẻ đang xếp hàng vào lớp. Học sinh tiểu học mặc áo sơ mi trắng, đeo cặp sách, thắt khăn quàng đỏ. Hai thằng bé trai đang xô đẩy nhau, bị bác bảo vệ quát một câu.
Hòa đứng đối diện cổng trường, tay vẫn xách túi sườn. Hắn không nhìn những thằng bé đang xếp hàng.
Hắn đang nhìn một bé gái.
Mười một, mười hai tuổi. Tóc buộc đuôi ngựa, mặc váy đồng phục, váy ngắn hơn người khác một đoạn — chắc là mùa hè cao lên, nhà chưa kịp mua đồ mới. Con bé nhảy từ trên một chiếc xe ba gác xuống, nói "bái bai" với người lớn đang đạp xe, rồi chạy về phía cổng trường.
Ánh mắt Hòa đi theo nó.
Cái kiểu nhìn lướt qua rồi rời đi, hắn không phải. Hắn đang ghi nhận. Đang phân loại. Như kiểu người ta nhìn một món hàng trong tủ kính.
Tay hắn động đậy trong túi quần.
Hạ Vũ đứng sau gốc cây ngô đồng. Tay cô nắm thành nắm đấm. Móng tay bấu vào lòng bàn tay — thứ khiến cô nắm tay không phải cơn giận, mà là động tác đó. Cái động tác tay khẽ chỉnh trong túi quần, khiến cô nhớ đến câu trong bệnh án: "nhiều vết bầm dập mô mềm, hình dạng bàn tay cầm nắm."
Cô bước lên một bước.
Rồi thêm một bước.
Hòa thu ánh mắt về. Hắn cúi xuống, đặt túi sườn dưới chân, rút điện thoại trong túi ra, cúi đầu nhìn màn hình. Động tác thong thả, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Con bé đó đã vào trong cổng trường, biến mất sau dãy nhà lớp học.
Hạ Vũ đứng sau gốc cây, chỉ còn cách Hòa năm mươi mét. Cô nhìn bóng lưng hắn, nhìn đôi tay hắn trong túi quần. Cô có thể bước tới. Cô có thể đứng trước cổng trường, giữa một đám trẻ con, hỏi hắn: "Vừa rồi ông đang nhìn ai?" Cô có thể.
Điện thoại cô rung.
Cô cúi xuống nhìn màn hình. Một tin nhắn. Số không xác định.
Bốn chữ:
"Chưa phải lúc."
Hạ Vũ ngẩng lên nhìn xung quanh. Trên phố lác đác bóng người, nhưng toàn mặt lạ — bà bán rau, ông bố chở con đi học, một gã đạp xe. Không ai nhìn về phía cô. Không ai cầm điện thoại trên tay.
Cô cúi xuống đọc lại tin nhắn lần nữa. Số không xác định. Khác với số "X" tối qua — cô đã so rồi, hai số khác nhau.
Cô nhét điện thoại vào túi. Khi tay còn trong túi, cô chạm vào tờ bệnh án đã gấp gọn. Mép giấy đã mềm đi vì hơi ấm từ cơ thể cô.
Hòa cúi xuống nhặt túi sườn lên, quay người đi ngược lại. Khi ngang qua gốc cây ngô đồng, hắn cách Hạ Vũ chưa đến hai mét. Hắn không nhìn cô. Nhưng trong giây hắn lướt qua, khóe miệng hắn giật nhẹ.
Hắn không cười. Chỉ là khóe miệng khẽ động — một thứ gì đó nhẹ hơn. Như kiểu một người bước qua phòng khách nhà mình, thấy cái điều khiển từ xa trên bàn trà bị đặt lệch năm li.
Rồi hắn đi qua.
Hạ Vũ đứng đó rất lâu. Nắng từ kẽ lá ngô đồng rây xuống, vụn vỡ, lướt trên mặt cô. Cô nhìn bóng lưng Hòa biến mất sau góc rẽ vào chợ.
Hắn không phát hiện ra cô đang theo dõi hắn. Nhưng hắn đang nói với cô: tao biết mày đang theo dõi tao.
Cô vứt nốt cái bánh bao đang ăn dở vào thùng rác. Sữa đậu nành đã nguội, bên ngoài thành ly đọng một lớp nước. Cô vứt luôn ly sữa.
Cô đi về. Bước không nhanh, gần như lúc nãy theo dõi. Qua nhà thờ, có người đang lau ghế dài. Tới nhà khách Hòa Phong, bà chủ không có ở cửa. Ngang đồn công an, trước cổng không một bóng người. Hòa vẫn chưa về.
Cô lên tầng ba, đến trước cửa phòng mình.
Cửa không khóa.
Cô nhớ mình đã khóa rồi. Trước khi ra ngoài cô vặn hai vòng, còn giật thử tay nắm để xác nhận. Thói quen của phóng viên điều tra — cửa xe thì vặn hai vòng, cửa phòng cũng hai vòng, cửa tủ thì một vòng.
Cô đặt tay lên nắm đấm cửa. Dừng hai giây.
Rồi đẩy cửa.
Căn phòng không còn như lúc cô rời đi.
Không hề bừa bãi. Nhưng có người đã vào. Chăn vẫn gấp, nhưng cách gấp thì sai. Chăn của Hạ Vũ gấp bốn góc đối xứng, nhà khách gấp ba góc. Bây giờ chăn được gấp ba góc.
Máy tính xách tay trên bàn vẫn còn, nhưng vị trí lệch khoảng năm phân. Trước khi ra ngoài cô đặt máy tính ngay chính giữa bàn, song song với mép bàn. Bây giờ máy tính và mép bàn tạo thành một góc năm độ.
Bộ đồ thay vắt trên lưng ghế vẫn còn, nhưng cổ áo từ hướng trái đã chuyển thành hướng phải.
Ngăn kéo bị kéo ra, đẩy lại không hết, chừa một khe rộng chừng một đốt ngón tay.
Ba lô vẫn còn. Cô mở ba lô, kiểm tra từng món. Máy ghi âm còn. Cúc áo và bút máy trong hộp sắt còn — cô không đụng vào những thứ này, trước khi ra ngoài cô chỉ để chúng dưới đáy ba lô. Phong bì còn. Trong phong bì vẫn sáu tấm ảnh, không thiếu tấm nào. Bệnh án nằm trong túi trong của cô, cô mang theo người.
Kẻ đột nhập không lấy gì cả.
Hạ Vũ đứng giữa phòng. Cô nhìn cách gấp chăn sai trên giường, nhìn cái máy tính lệch năm phân trên bàn, nhìn khe hở một đốt ngón tay nơi ngăn kéo.
Hắn đang nói với cô một điều. Giống như lúc nãy ở cổng trường. Giống như cái cười không thành tiếng.
Tao biết phòng mày ở đâu.
Tao đã vào đây rồi.
Tao đã xem tất cả đồ đạc của mày.
Rồi cô nhớ đến tin nhắn dưới gốc cây ngô đồng. Bốn chữ. "Chưa phải lúc."
Cô rút điện thoại ra, lật lại tin nhắn đó, bấm nút gọi lại.
Tút dài. Số không tồn tại.
Cô ngồi xuống giường. Ngoài cửa sổ có người đang gọi con về ăn cơm, giọng kéo dài, như một bài hát quên mất giai điệu. Một lúc sau, dưới lầu có người bật radio, giọng nữ phát thanh viên đều đều đến chói tai.
Cô rút máy ghi âm khỏi ba lô, đặt lên tủ đầu giường. Đặt phong bì bên cạnh máy ghi âm. Nhét bệnh án xuống dưới gối.
Rồi cô đặt điện thoại ngửa màn hình lên cạnh giường, nhìn bốn chữ trong tin nhắn từ số không xác định.
"Chưa phải lúc."
Không phải "Đừng động." Không phải "Nguy hiểm." Không phải "Chạy đi."
"Chưa phải lúc."
Người gửi tin nhắn biết cô định làm gì. Và biết cô sẽ làm vào lúc nào. Hắn chặn cô lại trước khi cô kịp bước ra.
Cứ như thể hắn biết cô đã tiến một bước về phía Hòa.
Hạ Vũ lật úp điện thoại, màn hình xuống dưới. Cô tắt đèn, nằm xuống.
Trên trần có một vết ố nước, hình thù như một bàn tay xòe ra.
Cô nhìn vết ố đó. Trong bóng tối nó biến thành một mảng tối sẫm hơn. Cô nghĩ, ngày mai cô sẽ lại đến cổng trường. Không phải để theo dõi Hòa — mà để đợi con bé đó.