夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
  • Trang chủ
  • Thư viện
  • Tương tác
Tìm truyện…
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
Tìm truyện…
Trang chủThư việnTương tác
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương

夜 · 阁
3 quyển · 2 tác giả · 0 độc giả
© 2026 · Dạ Thư Các · Điều khoản · Riêng tư · Liên hệ
Trang chủThể loạiTủ sáchTài khoản
← thoát
Người Thừa Kế Im Lặng
Lâm Duy Thanh · chương 4 / 18
Người Thứ HaiChương 4
Ngườ
第4章
Chương 4

Người Thứ Hai

Năm giờ sáng, Hạ Vũ đứng trước cổng đồn công an thị trấn Hòa Phong.

Cô chạm vào mảnh giấy trong túi áo khoác — "Đừng tin cảnh sát." Ai đó đã để nó trong phòng cô đêm qua. Năm chữ, không ký tên, nét chữ ngay ngắn như được viết từ trước. Cô gấp mảnh giấy làm đôi trong lòng bàn tay, không nhìn lại.

Cửa không khóa.

Không ai quên khóa. Cả đồn công an như bị ai đó bấm nút tắt tiếng. Đèn huỳnh quang ở hành lang kêu ong ong. Ghế trực bỏ trống. Tách trà trên bàn còn bốc hơi. Trong góc, một chiếc radio cũ đang phát bản tin sáng sớm, giọng nữ phát thanh viên đều đều đến chói tai.

Hạ Vũ bước sâu vào hành lang. Đế giày vải của cô chạm nền gạch men, mỗi tiếng như dội thẳng vào màng nhĩ.

Phòng làm việc của Hòa nằm cuối hành lang. Cửa khép hờ, hở một khe rộng ba ngón tay.

Cô đẩy cửa.

Hòa treo cổ trên xà nhà.

Sợi dây được tháo từ cột cờ trước đồn — cây cột mà mỗi sáng chính tay Hòa kéo cờ. Giờ sợi dây quấn ba vòng quanh xà, đầu kia thắt chặt vào cổ hắn. Hắn vẫn mặc nguyên cảnh phục chỉnh tề, cà vạt lệch nửa tấc. Ghế đổ bên chân phải. Giày da đánh bóng loáng.

Miệng hắn há ra.

Bên trong là một khoảng đen.

Không có máu trên sàn. Vết cắt sạch, như thể người ra tay biết chính xác nơi đặt lưỡi dao.

Hạ Vũ lùi một bước. Cô bám vào khung cửa, móng tay bấu sâu vào lớp sơn. Rồi cô ép mình ngẩng đầu lên lần nữa, nhìn thẳng vào sợi dây.

Dây gai, to bằng ngón tay cái, ba tao xoắn. Những nút thắt dày đều, cách nhau đúng mười phân một nút chết.

Giống hệt sợi dây đã siết cổ mẹ cô hai mươi năm trước.

Cô nhớ chi tiết này không phải vì ảnh chụp — ảnh chỉ lấy được một đoạn dây. Cô nhớ vì báo cáo pháp y đã dành ba trang giấy để mô tả nó. Dây dài ba mét hai. Đường kính một phân rưỡi. Chất liệu gai. Mỗi mười phân một nút chết. Hai mươi năm trước, một đứa trẻ mười bốn tuổi ngồi ở hàng ghế dự khán tòa án, nghe từng chữ từ miệng viên pháp y đọc lên bản mô tả ấy.

Giờ sợi dây đã trở lại.

Hạ Vũ buông tay khỏi khung cửa. Cô vòng qua chiếc ghế đổ, đến bàn làm việc của Hòa. Màn hình điện thoại bàn còn sáng — cuộc gọi gần nhất trong nhật ký là hai mươi ba giờ bốn mươi hai phút đêm qua, số đến bị ẩn.

Cô bấm nút gọi lại.

Tút dài.

Rồi một giọng nữ vang lên, trầm và phẳng lặng, như đang đọc một đoạn ghi âm thu sẵn: "Số quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Để lại tin nhắn, bấm phím một. Tin khẩn, bấm phím hai."

Hạ Vũ bật loa ngoài, đặt ống nghe xuống. Cô đứng cạnh bàn, chờ khoảng hai mươi giây.

Điện thoại đổ chuông.

Không phải máy bàn — là điện thoại di động của Hòa. Nó nằm trong túi áo ngực hắn, rung lên bần bật qua lớp vải cảnh phục. Hạ Vũ nhìn thân thể lơ lửng trên không trung, rồi đưa tay rút điện thoại ra.

Màn hình hiện một số mã hóa.

Cô bắt máy. Không nói gì.

Đầu dây bên kia cũng im lặng. Khoảng ba giây sau, một giọng đàn ông trung niên cất lên, nén thật thấp:

"Hắn chết chưa?"

Hạ Vũ nín thở.

Giọng thứ hai chen vào, khàn đặc, như cổ họng bị khói thuốc nướng mấy chục năm: "Đừng hỏi cái đó trong điện thoại. Mày tưởng không ai nghe à?"

"Sợ gì, cái đồn rách của hắn có thằng trực nào đâu." Giọng thứ ba, trẻ hơn hai giọng trước, nhưng run lên từng chập, "Tối qua tao đi ngang — cửa mở toang. Tắt hết đèn. Chỉ mỗi phòng hắn sáng."

"Thì sao?" Giọng thứ nhất nói.

"Thì sao cái con mẹ mày. Hắn chết rồi. Giống hệt thằng Lâm. Đứa tiếp theo là ai? Hả? Đứa tiếp theo là thằng nào?"

Im lặng.

Rồi giọng thứ tư cất lên. Già nhất, chậm nhất, và cũng là giọng duy nhất không run: "Tất cả im mồm."

Mọi người nín bặt.

Giọng đó nói tiếp: "Nó đến rồi. Bốn ngày trước. Ở phòng ba lẻ hai nhà khách Hòa Phong, đăng ký bằng tên thật. Hôm qua nó lượn quanh văn phòng Hòa cả buổi sáng."

"Nó nào?" Giọng trẻ hỏi.

"Hạ Vũ. Con gái Trịnh Thu Quỳnh."

Trong điện thoại chỉ còn tiếng rè.

"Nó có ảnh của tất cả chúng ta," giọng già nói, "Mẹ nó đưa cho nó trước khi chết. Chúng mày không tin thì sáng nay ra đồn công an mà xem."

"Vậy tính sao?"

"Tính sao?" Giọng già nhắc lại, như đang nhai từng chữ trong miệng, "Nó là con Quỳnh. Nó sẽ không dừng. Chúng ta phải ra tay — trước khi nó tìm ra đứa kế tiếp — ra tay trước."

Hạ Vũ dập máy.

Cô nhìn dãy số mã hóa trên màn hình đúng năm giây, rồi nhét điện thoại vào túi. Cô không nhìn xác Hòa thêm lần nào nữa. Cô bước ra khỏi phòng, men theo hành lang trở ra cổng, tắt radio, để cánh cửa khép hờ như lúc đến.

Bên ngoài trời đã sáng. Trên phố bắt đầu có người qua lại — một bà lão bán rau đẩy xe ba gác, anh chàng quán ăn sáng đang kê bàn ghế trước cửa tiệm. Không ai ngoái nhìn về phía đồn công an.

---

Về đến nhà khách Hòa Phong, bà chủ đang lau tay vịn cầu thang.

"Cô Hạ, nay dậy sớm thế."

Hạ Vũ gật đầu. Cô không dừng bước.

Hành lang tầng ba vắng tanh. Phòng cô nằm ở số ba lẻ hai. Cửa vẫn khóa — cô đã khóa trước khi ra ngoài. Chìa tra vào ổ, xoay hai vòng.

Cửa mở.

Căn phòng vẫn y nguyên lúc cô rời đi. Rèm kéo. Chăn gấp gọn. Máy tính xách tay trên bàn đang ngủ. Bộ đồ thay hôm qua vắt trên lưng ghế.

Cô đến ngồi xuống mép giường. Rồi cô cầm phong bì trên tủ đầu giường lên.

Phong bì đã bị xé — nếp xé do chính tay cô mở vào ngày nhận di vật của mẹ. Bên trong bảy tấm ảnh, bảy địa chỉ. Người trong tấm đầu tiên đã chết. Người trong tấm thứ hai vừa chết.

Dưới đáy phong bì còn một ngăn kép. Cô dùng móng tay cạy mép dán, rút ra một tờ giấy gấp đôi.

Tờ giấy đã hai mươi năm tuổi. Viền ố vàng, nếp gấp mỏng đến mức gần như trong suốt. Bên trên là nét chữ của mẹ cô —

"Tiểu Vũ, nếu con mở được lớp này, nghĩa là kẻ đầu tiên đã chết."

"Đừng sợ. Kẻ giết hắn... là bạn. Mẹ để lá thư này trong phong bì, là muốn con biết: mẹ không đánh trận này một mình. Người bạn này sẽ giúp con. Nhưng đừng đi tìm hắn. Hắn sẽ tự tìm con."

"Giữ kỹ ảnh của sáu kẻ còn lại. Chúng sẽ sớm biết con là ai. Đừng báo cảnh sát, đừng rời Hòa Phong. Một khi con đi, con sẽ không bao giờ biết được sự thật."

"Nhớ lời mẹ: điều chúng sợ không phải cái chết — mà là có kẻ đào lại chuyện này lên. Con chính là kẻ đang đào."

Phía dưới còn một dòng nữa, nét bút ấn mạnh hơn, gần như xuyên thủng mặt giấy:

"Mẹ chưa đào đến đáy. Con đào tiếp đi."

Hạ Vũ gấp lá thư lại như cũ, đặt vào ngăn kép của phong bì.

Cô ngồi trên mép giường, hai tay đặt trên đầu gối. Bên ngoài cửa sổ có tiếng chặt — chắc là quán ăn sáng bên cạnh đang chặt xương, từng nhát một, nhịp đều như nhịp tim.

"Bạn." Cô lặp lại từ này, giọng rất khẽ.

Rồi cô đứng dậy, bước đến cửa sổ, kéo rèm sang một bên.

Nắng tràn vào, đậu trên mu bàn tay cô. Cô cúi nhìn tay mình — sạch sẽ, móng cắt ngắn, không giống bàn tay từng cầm súng. Nhưng cô đặt hai chữ ấy vào trong lòng, đặt thật chắc.

Bạn.

Cô không biết người đó. Cô không biết hắn ở đâu, trông ra sao, vì sao lại giúp mẹ. Nhưng cô biết một điều: kẻ này đã giết Lâm, rồi giết Hòa. Bằng cùng một cách. Cùng một sợi dây thừng.

Cô sẽ tìm ra hắn.

Không phải vì tin tưởng — mà vì hắn có câu trả lời. Về mẹ. Về bảy kẻ này. Về những gì đã thực sự xảy ra hai mươi năm trước. Hắn là kẻ duy nhất còn sống biết toàn bộ sự thật.

Hạ Vũ rút điện thoại trong túi ra — điện thoại của Hòa. Màn hình sáng lên. Một tin nhắn mới.

Số ẩn danh. Bốn chữ:

"Người thứ hai rồi."

Cô nhìn bốn chữ ấy ba giây. Số này không trùng với số đã gửi tin "Chưa phải lúc" hồi chương trước — cô đã so. Không phải cùng một người gửi.

Nhưng cô không trả lời. Cô đặt điện thoại xuống cạnh máy tính, màn hình ngửa lên, để bốn chữ ấy hướng thẳng lên trần nhà.

Rồi cô mở máy tính, tạo một văn bản mới.

Con trỏ nhấp nháy trên trang trắng. Cô gõ dòng đầu tiên:

"Cái chết của Trịnh Thu Quỳnh — dòng thời gian các vụ án liên quan."

Cách một dòng.

"Ngày 7 tháng 12 năm 1992, Trịnh Thu Quỳnh (nữ, 34 tuổi) được phát hiện đã chết tại vùng ven phía tây thị trấn Hòa Phong. Nguyên nhân tử vong: ngạt cơ học. Tại hiện trường thu được một sợi dây gai, dài ba mét hai, đường kính một phân rưỡi, mỗi mười phân một nút chết. Nạn nhân bị cắt lưỡi."

Cô dừng tay một lát.

"Ngày 13 tháng 6 năm 2012, Lâm Văn (nam, giáo viên địa phương) được phát hiện đã chết tại nhà riêng. Nguyên nhân tử vong: [chờ xác nhận]. Nạn nhân bị cắt lưỡi."

Thêm một dòng trống.

"Ngày 16 tháng 6 năm 2012, Hòa Bình (nam, Cục trưởng Công an thị trấn Hòa Phong) được phát hiện đã chết tại văn phòng đồn công an. Nguyên nhân tử vong: [chờ xác nhận]. Nạn nhân bị cắt lưỡi."

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình. Ba cái tên. Ba mạng người. Phía sau còn năm tấm ảnh, năm địa chỉ.

Cô gập máy tính, đứng dậy, lấy một chai nước trong tủ lạnh. Tiếng bật nắp chai vang lên trong căn phòng im ắng.

Cô uống một ngụm. Nước âm ấm, thoảng mùi thức ăn trong tủ lạnh.

Tiếng chặt xương ngoài cửa sổ đã dứt. Thay vào đó là nhiều tiếng người hơn — phố phường bắt đầu một ngày mới. Có tiếng người gọi con dậy đi học, tiếng trả giá ngoài chợ, tiếng radio ai đó vừa bật. Thị trấn Hòa Phong thức giấc.

Hạ Vũ đứng bên cửa sổ, nhìn xuống những con người không biết gì bên dưới.

Cô nhớ lại câu nói của giọng già trong cuộc điện thoại — "Nó sẽ không dừng."

Cô đặt chai nhựa lên bệ cửa, búng ngón tay vào thân chai. Chai nước lắc lư, không đổ.

"Phải." Giọng cô khẽ hơn trước, như đang nói với những người xa lạ dưới kia, cũng như đang nói với chính mình, "Tao sẽ không dừng."

Nhưng trước hết, cô phải tìm ra người bạn đó. Không phải đợi hắn tìm cô.

Cô không đợi ai cả.

— 2.018 chữ —
← Chương trướcKẻ Săn Mồi Vẫn SănChương sau →Người Đàn Bà Trong Bức Ảnh Cũ