夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
  • Trang chủ
  • Thư viện
  • Tương tác
Tìm truyện…
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
Tìm truyện…
Trang chủThư việnTương tác
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương

夜 · 阁
3 quyển · 2 tác giả · 0 độc giả
© 2026 · Dạ Thư Các · Điều khoản · Riêng tư · Liên hệ
Trang chủThể loạiTủ sáchTài khoản
← thoát
Người Thừa Kế Im Lặng
Lâm Duy Thanh · chương 5 / 18
Người Đàn Bà Trong Bức Ảnh CũChương 5
Ngườ
第5章
Chương 5

Người Đàn Bà Trong Bức Ảnh Cũ

Địa chỉ ghi trên bệnh án của mẹ — số 12 phố Bắc, thị trấn Hòa Phong.

Sáng ngày thứ tư, Hạ Vũ tìm thấy nơi đó. Địa chỉ ghi là số 12 phố Bắc, nhưng số 12 là một căn nhà dân đã bị dỡ một nửa, gạch vụn um tùm cỏ dại. Địa chỉ thật là bên cạnh — một tiệm may, kẹp giữa một tiệm gạo và một tiệm cắt tóc đã đóng cửa, mặt tiền hẹp đến mức suýt không thấy. Trước cửa treo một tấm bìa cứng, trên đó viết hai chữ bằng bút lông: "Sửa đồ."

Cô đẩy cửa.

Trên khung cửa treo một chùm chuông gió. Kết bằng vải vụn, đẩy cửa không thành tiếng, chỉ có tiếng vải cọ vào nhau khe khẽ.

Tiệm rất nhỏ. Một bức tường treo đầy quần áo chờ sửa, ngay ngắn, xếp theo màu từ nhạt đến đậm. Trên bàn làm việc trải một chiếc sườn xám chưa may xong, kim vẫn cắm nơi cổ áo, chỉ cùng màu với vải, không lại gần thì không thể nhận ra. Góc bàn đặt một cây kéo cũ, cán sắt, mòn bóng — thứ bóng của mấy chục năm mài giũa.

Một người đàn bà ngồi sau bàn làm việc.

Khoảng ba lăm tuổi. Tóc ngắn, kẹp một chiếc sau tai bằng cặp tóc đen. Da rất trắng — thứ trắng của người lâu ngày không ra khỏi nhà, không gặp mặt trời. Cô ta mặc một chiếc áo vải xanh đen tự may, cúc áo toàn là cúc cũ tháo từ các bộ đồ khác nhau, mỗi chiếc một kiểu.

Cô ta ngẩng lên, nhìn Hạ Vũ.

Không nói "Chào chị." Không nói "Tìm ai." Miệng không mở.

Hạ Vũ rút tờ bệnh án trong ba lô ra. Cô trải nó lên bàn, đẩy về phía người đàn bà.

Người đàn bà nhìn tờ bệnh án một cái. Rồi nhìn Hạ Vũ. Rồi lại nhìn tờ bệnh án. Tay cô ta đặt trên bàn, rất yên, nhưng Hạ Vũ thấy ngón trỏ cô ta động đậy — chỉ một cái, như đang đếm gì đó.

Người đàn bà đứng dậy. Cô ta ra cửa, đóng lại, tháo chùm chuông gió xuống đặt lên kệ. Rồi cô ta bước ra sau bàn làm việc, rút từ ngăn kéo ra một tập giấy ghi chú và một cây bút chì. Cô ta gọt bút chì hai vòng, vụn gỗ rơi trên một mảnh vải vụn.

Cô ta viết lên giấy. Chữ rất nhỏ, rất ngay ngắn, từng nét như được kẻ bằng thước.

"Cháu là con gái bà ấy."

Không phải câu hỏi.

"Cháu giống bà ấy lắm. Nhất là lông mày."

Hạ Vũ nhìn cô ta. Cô ta nhìn Hạ Vũ.

Rồi người đàn bà há miệng.

Hạ Vũ nhìn thấy.

Ở đó không có lưỡi. Chỉ có một hõm lõm, phẳng, đã lành từ mấy chục năm trước — dấu vết nơi lưỡi từng tồn tại. Mép vết sẹo nhẵn mịn, như được một phẫu thuật viên lành nghề cắt bỏ toàn bộ một cơ quan. Sẹo màu trắng, tương phản rõ rệt với niêm mạc hồng xung quanh.

Nó không xấu. Nhưng khiến dạ dày người ta trĩu xuống.

Hạ Vũ đưa mắt trở lại đôi mắt cô ta. Không lảng đi, không cúi đầu, không nói xin lỗi.

Người đàn bà ngậm miệng lại. Vẻ mặt cô ta không thay đổi. Cô ta lại cầm bút chì lên.

"Cháu không cần phải giả vờ. Ta quen rồi."

Cô ta đẩy tập giấy về phía Hạ Vũ. Rồi lật sang trang sau.

"Ta tên Thu. Thu của mùa thu. Nhưng người trong thị trấn gọi ta là A Thu."

Hạ Vũ nhìn chằm chằm vào hai chữ đó. A Thu. Cái tên trong vòng tròn đỏ trên bệnh án. "Đứa thứ hai, chín tuổi, cùng ngày" — giọng mẹ trong cuộn băng. Đứa bé được đưa vào bệnh viện rồi không bao giờ nói được nữa.

"Cháu đang tìm gì?" A Thu viết.

"Sự thật."

A Thu nhìn hai chữ ấy rất lâu. Rồi cô ta viết:

"Mẹ cháu cũng từng nói câu đó."

Cô ta lấy từ dưới bàn làm việc ra một hộp sắt — giống hệt cái hộp Hạ Vũ tìm thấy trong căn nhà cũ, chỉ khác là cái này ít rỉ hơn. Từ trong hộp, cô ta rút ra một tấm ảnh.

Ảnh đen trắng. Đã ố vàng. Trong ảnh là hai người đàn bà, đứng trước cửa tiệm may này. Một người trông ngoài ba mươi, tóc ngắn, mặc áo y tá — Hạ Vũ nhận ra ngay đó là mẹ mình. Người kia là một cô gái mới lớn, đứng cạnh mẹ, không cười, nhưng trong mắt có ánh sáng.

Mặt sau tấm ảnh có một dòng chữ, nét chữ của mẹ:

"Mùa xuân 1990. Cùng A Thu. Hôm nay con bé may được bộ đồ đầu tiên. Một bộ đồ trẻ em. Nó nói như vậy thì sẽ có người mặc đồ nó may mà lớn lên."

Hạ Vũ lật tấm ảnh qua, rồi lật lại. Cô nhìn vào mắt cô gái mới lớn trong ảnh. Ở đó có ánh sáng.

"Bà ấy dạy ta may." A Thu viết. "Sau chuyện đó, không ai muốn lại gần ta. Bố ta nói ta là đồ dơ bẩn. Mẹ ta đan cho ta một cái khăn quàng cổ, bảo ta ra đường thì quàng vào — không phải sợ ta lạnh, mà sợ người ta thấy cái sẹo. Mẹ cháu là người duy nhất từng chạm vào ta."

Cô ta ngừng một lát. Bút chì chừa một dòng trống trên giấy.

"Lần đầu bà ấy đến, bà ấy đặt tay ta vào lòng bàn tay bà ấy. Như thế này —"

Cô ta đặt bút chì xuống, đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, đặt trên bàn. Bàn tay ấy đầy lỗ kim, đầu ngón tay có một lớp chai mỏng. Hổ khẩu có một vết sẹo nông, do bàn là hơ.

Hạ Vũ đặt tay mình lên.

Tay A Thu rất lạnh. Thứ lạnh của máu không chảy hết ra đầu ngón tay. Những ngón tay cô ta cuộn lại trong lòng bàn tay Hạ Vũ, như một con chim non, dò thử xem thế giới này có an toàn không.

Rồi cô ta rụt tay lại. Lại cầm bút chì.

"Khi mẹ cháu đến chỗ ta, bà ấy đã điều tra được ba năm rồi. Bà ấy nói sắp xong rồi. Bà ấy nói cho bà ấy thêm vài tháng nữa. Bà ấy nói khi xong rồi, bà ấy sẽ đưa ta đi khỏi đây. Lên thành phố. Mở một tiệm may thực sự. Tiệm may đồ mới. Không phải tiệm sửa đồ."

"Hôm đó bà ấy rất vui. Ta chưa từng thấy bà ấy vui như vậy."

Cách một dòng.

"Đó là chuyện tuần cuối cùng trước khi bà ấy chết."

Hạ Vũ nhìn dòng chữ này. Tuần cuối cùng trước khi mẹ cô chết, bà ở tiệm may của A Thu, nói khi xong rồi sẽ đưa cô ấy đi. Hai tháng trước khi chết, bà đến gặp Lâm Văn, người đã nói "mẹ cháu cũng từng hỏi câu đó." Ba ngày — hay hai ngày, hay một ngày — trước khi chết, bà vẫn ở đâu đó, làm điều gì đó, mỗi lúc một gần sự thật hơn.

Rồi ai đó giết bà. Cắt lưỡi bà. Móc mắt bà. Trói bà trên ghế.

"Mẹ cháu nói với ta," A Thu viết tiếp, "nếu một ngày bà ấy không còn nữa, sẽ có một người đến tìm ta. Người đó là con gái bà ấy. Bà ấy nói —" cô ta ngẩng lên nhìn Hạ Vũ một cái, rồi viết tiếp: "'Nó giỏi hơn tao. Nó sẽ không dừng.'"

Hạ Vũ bỏ tay khỏi bàn, đặt lên đầu gối. Tay cô không run. Móng tay không bấu vào lòng bàn tay.

"Bà ấy có nói với cô về bảy người không?"

A Thu gật đầu. Cô ta vẽ lên giấy bảy vòng tròn. Sáu vòng tụ lại một chỗ, một vòng riêng ra một bên.

"Bà ấy nói có bảy kẻ. Sáu kẻ bà ấy tìm ra được. Còn kẻ thứ bảy —" cô ta dùng bút chì chấm vào vòng tròn riêng lẻ. "Bà ấy không tìm ra. Bà ấy nói kẻ đó không có trong bất kỳ hồ sơ nào. Không trong bất kỳ tấm ảnh nào. Không trong bất kỳ sổ hộ khẩu nào. Nhưng hắn sống ngay trung tâm thị trấn. Trong căn nhà lớn nhất. Tất cả mọi người đều biết hắn. Không ai biết hắn đã làm gì."

A Thu ngẩng lên. Cô ta viết một chữ lên giấy:

"Lâm."

Không phải Lâm Văn. Không phải thầy Lâm. Chỉ một chữ. Lâm.

Hạ Vũ định cất tờ giấy đi. A Thu lắc đầu, lấy tờ giấy lại, viết thêm một dòng dưới chữ "Lâm":

"Những gì ta kể cho cháu, một nửa là mẹ cháu đã biết. Nửa còn lại là sau khi bà ấy chết ta mới tự tìm ra. Ta đã tìm hai mươi năm. Người không có lưỡi có một cái lợi — không ai coi mày là mối đe dọa. Họ nói tất cả mọi thứ trước mặt mày. Họ quên mất là mày cũng nghe được."

Cô ta lật sang trang mới, viết rất nhanh:

"Có một người gần đây thường xuyên ở trong thị trấn. Hắn không sống ở đây. Cứ vài ngày hắn lại đến một lần. Người nơi khác. Hắn vào thị trấn không bao giờ đi đường lớn. Hắn ở —"

Cô ta dừng bút. Ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Cửa đóng. Rèm kéo. Không ai gõ cửa.

Nhưng cô ta nghe thấy gì đó. Hoặc cảm thấy gì đó. Hạ Vũ không nghe thấy gì hết, nhưng tay A Thu dừng trên mặt giấy, đầu bút chì ấn một vết lõm nhỏ trên mặt giấy.

Rồi cô ta viết tiếp. Lần này viết rất nhanh, nét chữ không còn ngay ngắn như lúc nãy:

"Có người đang theo dõi cháu. Không phải cảnh sát. Không phải người trong thị trấn. Hắn đang bảo vệ cháu — ít nhất là cho đến lúc này. Mấy ngày cuối trước khi mẹ cháu chết, ta cũng từng thấy cùng một người đó."

"Cháu nên đi đi."

Cô ta gập tập giấy lại. Cất bút chì vào ngăn kéo. Đặt tấm ảnh của mẹ vào lại hộp sắt, đặt hộp sắt xuống dưới bàn làm việc. Cô ta đứng dậy, ra cửa, treo chùm chuông gió lên lại.

Hạ Vũ đứng dậy. Khi cô bước ra cửa, A Thu nắm lấy cổ tay cô.

Tay cô ta vẫn rất lạnh.

Cô ta nhét một mảnh giấy vào lòng bàn tay Hạ Vũ. Rồi cô ta buông tay, lùi lại, đứng trước dãy quần áo xếp theo màu. Những bộ quần áo ấy che khuất nửa người cô ta, chỉ để lộ một gương mặt, và một nụ cười lặng thinh, bình yên.

Hạ Vũ bước ra phố. Nắng chói mắt.

Cô mở mảnh giấy trong tay ra. Chữ rất nhỏ, viết bằng bút chì:

"Mẹ cháu từng nói một câu. Bà ấy nói — 'Mỗi phần của chúng ta đã chết đi, sẽ sống lại trong một người khác.'"

"Mãi sau này ta mới hiểu ý bà ấy. Bà ấy không nói về ta. Mà nói về cháu."

Hạ Vũ gấp mảnh giấy lại, bỏ vào túi. Cô đứng dưới gốc ngô đồng ven đường, nắng từ kẽ lá rây xuống. Phía sau lưng, chùm chuông gió của tiệm may khẽ ngân lên một tiếng — không phải gió thổi, mà là có người từ bên trong khẽ lay.

Cô đi về nhà khách. Trên phố có một bà lão bán rau đẩy xe ba gác ngang qua, bà lão ngồi trước tiệm tạp hóa sáng nay — không phải cùng một người, nhưng cô vẫn ngoái nhìn thêm một lần.

Trong phòng, đèn tin nhắn trên máy điện thoại đang nhấp nháy.

Cô nhấn nút phát.

Không có tiếng nói. Không phải không ai nói — mà là có người đang nghe. Cô nghe thấy tiếng thở. Rất chậm, rất đều. Kéo dài năm giây, rồi cạch một tiếng cúp máy.

Cô rút cuộn băng trong máy điện thoại ra, đặt cạnh cuộn băng của mẹ.

Rồi cô rút tờ bệnh án của mẹ trong ba lô ra, lật mặt sau. Dòng chữ bị xé mất một nửa: "Tổng cộng bảy bản. Đây chỉ là bản đầu tiên. Những bản còn lại giấu ở —"

Cô ngồi bên mép giường một lát. Rồi rút bút ra, viết vào sổ tay của mình:

"Vị trí khả dĩ của bản thứ hai: cạnh số 12 phố Bắc. Tiệm may của A Thu."

Cô dừng một chút, rồi viết thêm một dòng:

"Kẻ thứ bảy. Họ Lâm. Không phải Lâm Văn. Ở căn nhà lớn nhất."

Cô gập sổ tay lại. Ngoài cửa sổ, chuông nhà thờ gióng một tiếng.

Một giờ chiều.

— 2.199 chữ —
← Chương trướcNgười Thứ HaiChương sau →Mảnh Ghép Của Mẹ