夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
  • Trang chủ
  • Thư viện
  • Tương tác
Tìm truyện…
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
Tìm truyện…
Trang chủThư việnTương tác
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương

夜 · 阁
3 quyển · 2 tác giả · 0 độc giả
© 2026 · Dạ Thư Các · Điều khoản · Riêng tư · Liên hệ
Trang chủThể loạiTủ sáchTài khoản
← thoát
Người Thừa Kế Im Lặng
Lâm Duy Thanh · chương 7 / 18
Người Thứ BaChương 7
Ngườ
第7章
Chương 7

Người Thứ Ba

Hạ Vũ tìm thấy cái tên thứ ba trong cuốn sổ của mẹ.

Danh sách đó không có trong bệnh án. Chính tay mẹ lập ra, viết ở mấy trang cuối cuốn sổ trực y tá. Bảy cái tên, đã bị gạch đi hai cái. Lâm Văn. Hòa. Cái tên thứ ba là Đinh Kiến Quốc — chủ tịch xã. Hạng người giữ con dấu.

Mẹ viết bên cạnh bằng bút chì ba chữ: "Tham lam."

Địa chỉ tra được từ hồ sơ ủy ban xã: ngõ sau phố Nam, cạnh gốc tì bà. Hạ Vũ đến nơi vào lúc chiều muộn. Cửa khóa. Trên dây phơi ngoài sân còn treo hai cái áo sơ mi đàn ông, đã phơi mấy ngày, cổ áo phủ một lớp bụi.

Cô vòng ra cửa sau. Cửa sau cũng khóa. Nhưng cô ngửi thấy một mùi. Từ dưới đất bốc lên. Không phải từ trong nhà.

Bên hông nhà có một cánh cửa gỗ nghiêng xuống, trông như lối vào hầm. Cửa không khóa, khép hờ. Cô kéo cửa ra, một luồng mùi nồng hơn trào lên — ngọt lợ, trộn lẫn mùi đất ẩm và thứ mùi thối rữa hữu cơ không rõ tên.

Cô soi đèn pin xuống dưới. Một lối bậc thềm bằng đất rất hẹp, dẫn xuống một căn hầm. Trên bậc thềm có dấu vết người bò — những rãnh móng tay cào trên nền đất, rất nông.

Cô bước xuống.

Căn hầm không lớn, chừng bốn mét vuông. Tường bằng đất, trần rất thấp, Hạ Vũ phải cúi lưng mới không đụng đầu. Trong góc chất đầy thứ gì đó, dưới ánh đèn pin phản quang — là tiền. Từng chồng từng chồng tiền giấy, buộc bằng dây thun, có những chồng đã lên mốc. Lại còn mấy cuốn sổ — sổ sách kế toán, ghi chép các khoản tiền công trình, tiền xóa đói giảm nghèo, tiền đền bù đất đai của thị trấn. Sau mỗi khoản đều có chữ ký của Đinh Kiến Quốc.

Đinh Kiến Quốc ngồi trên đống tiền đó.

Đã chết. Chết mấy ngày rồi. Miệng hắn há ra, môi khô nứt, hốc mắt lõm sâu. Trên người mặc một chiếc áo khoác bạc màu, cổ tay áo sờn rách — chẳng giống một kẻ tham ô mấy chục năm, giống một ông già không nỡ mua áo mới.

Tay hắn vẫn nắm một chồng tiền. Ngón tay đã cứng đơ, kẽ móng tay đầy đất. Trước khi chết có lẽ hắn đã bò trên tường, cào lên cánh cửa, đến mức gãy cả móng tay.

Sau lưng hắn, trên tường có hai chữ.

Không ai dùng bút. Là móng tay, hoặc đốt ngón tay, từng nét từng nét khắc lên tường đất. Chữ rất to, xiêu vẹo, từng nét như dốc hết sức lực:

"7 ngày."

Không — là "7 NGÀY." Tiếng Việt. Không phải chữ Hán. Trong sổ của mẹ cũng dùng từ này.

Hạ Vũ ngồi xuống, lại gần nhìn kỹ. Chữ khắc trên tường, khắc rất sâu. Nhưng bên cạnh còn có những thứ khác — những vết hằn nông hơn, như thể người khắc chữ còn muốn viết tiếp, nhưng tay đã không còn sức nữa. Những vết đó kéo xuống mấy đường, rồi biến mất.

Hắn bị nhốt ở đây. Bị nhốt sống ở đây. Có kẻ từ bên ngoài khóa cửa lại, để mặc hắn trong bóng tối, ngồi canh đống tiền của mình, nhìn tất cả những gì hắn vơ vét mấy chục năm biến thành một đống giấy không ai thèm. Rồi chết khát. Hoặc chết đói. Hoặc cả hai.

Người thứ ba. Tham lam.

Hạ Vũ đứng dậy. Cô lùi một bước, rồi thêm một bước, lưng va vào tường. Trên tường có thứ gì đó cộm vào xương bả vai cô — một cây đinh, trên đinh treo một chùm chìa khóa.

Cô tháo chùm chìa khóa xuống. Tất cả ba chiếc. Một chiếc rỉ sét, chắc là của cánh cửa hầm này. Một chiếc nhỏ, giống chìa khóa ngăn kéo. Còn một chiếc — bằng đồng, bên trên khắc chữ thập đỏ, là chìa khóa tủ thuốc.

Trước khi chết, có kẻ đã treo một chùm chìa khóa lên bức tường sau lưng Đinh Kiến Quốc. Hắn có thể với tới. Hắn có thể mở khóa. Nhưng kẻ đó đưa cho hắn chiếc chìa khóa tủ thuốc. Mở được cánh cửa của kẻ tiếp theo.

Trong túi áo khoác của Đinh Kiến Quốc, Hạ Vũ tìm thấy thứ thứ hai.

Một mảnh giấy. Gấp thành hình vuông rất nhỏ, dùng băng keo trong dán vào mặt trong của túi áo. Cô mở nó ra:

"Kẻ thứ tư: Nguyễn Khắc Khánh. Bệnh viện thị trấn. Tầng hai. Khoa Ngoại."

Bên dưới còn một dòng nữa, nét chữ khác — của một người cô không quen, không phải mẹ. Rất mạnh tay, giấy sắp rách:

"Hắn sẽ giết tất cả. Kể cả mày."

Hạ Vũ lật mảnh giấy sang mặt sau. Mặt sau cũng có chữ, cùng nét chữ nguệch ngoạc:

"Nếu mày là con gái hắn — chạy đi. Đừng quay lại. Mỗi người còn sống ở đây đều muốn mày chết."

Cô không chạy. Cô gấp mảnh giấy lại, bỏ vào túi. Rồi bỏ chùm chìa khóa vào túi. Rồi cô nhìn Đinh Kiến Quốc lần cuối. Tay hắn vẫn nắm chồng tiền. Mắt hắn vẫn mở, nhìn lên cánh cửa trên đầu — cánh cửa sẽ không bao giờ có ai từ bên ngoài kéo ra.

Hạ Vũ khép cánh cửa hầm lại như cũ, trở lên mặt đất. Trời đã tối hẳn. Trên lá tì bà có tiếng côn trùng kêu. Xa xa có người mở radio, tiếng nhạc rộn ràng, chắc là chương trình thời sự.

Cô đứng trong sân, rút điện thoại ra. Cô biết cái số đó sẽ không gọi được — cái số cô lưu là "X." Cô vẫn bấm gọi.

Tút dài.

Cô cúp máy, nhắn một tin, gửi cho cái tên đó. "X."

"Kẻ thứ tư là ai?"

Tin nhắn đã gửi đi. Nhưng xác nhận gửi thành công không trở về — bên cạnh tin nhắn chỉ có một vòng tròn nhỏ xoay xoay. Một phút sau, hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.

Không thể gửi. Số không tồn tại. Cứ như thể cái số đó chưa từng tồn tại.

Cô nhét điện thoại vào túi. Rồi cô nhớ ra — giống như đêm qua. Tiếng thở trong máy điện thoại. Câu trong thư mẹ: "Người bạn đó sẽ tìm con." Rồi cô nhớ đến hai chữ trên tường của Đinh Kiến Quốc. Không phải chữ Hán. Là tiếng Việt. "7 NGÀY." Cùng kiểu viết như trong sổ của mẹ.

Không phải mẹ viết — mẹ đã chết hai mươi năm rồi. Không phải Đinh Kiến Quốc viết — hắn khắc nó ra lúc sắp chết.

Là kẻ đã nhốt hắn vào đây viết. Kẻ đó cũng viết tiếng Việt. Kẻ đó còn sống. Kẻ đó đã đến gặp Lâm Văn trước Hạ Vũ, đến đồn công an trước Hòa, đến căn hầm này trước Hạ Vũ.

Hạ Vũ ngẩng lên nhìn cây tì bà. Trên cây không có quả. Lá rất tối.

Cô men ra đường lớn, đi ngang qua nhà thờ nhưng không dừng lại. Khóe mắt cô thoáng thấy trên bậc thềm có một bóng người. Rất cao, mặc áo choàng đen dài. Đứng nơi cửa nhà thờ, trên tay không cầm thánh giá, không cầm kinh thánh. Chỉ đứng đó. Như một thứ gì đó được tạc bằng gỗ, bị ai đó di chuyển ra đến cửa.

Khi cô đi ngang qua, người đó không nhìn cô. Nhưng cô cảm thấy sự hiện diện của hắn — không phải sự thay đổi của nhiệt độ, không phải âm thanh. Là một thứ cảm giác trong không khí, như có ai đó đứng rất gần sau lưng bạn, nhưng khi bạn quay đầu lại thì hắn không có ở đó.

Cô không quay đầu.

Cô bước vào nhà khách Hòa Phong. Bà chủ không có ở đó. Cầu thang rất tối. Cô đi đến trước cửa phòng, đưa tay ra sờ nắm đấm.

Trên nắm đấm có treo một thứ.

Một cái túi vải nhỏ, buộc bằng một sợi dây đỏ. Bên trong rất nhẹ, như đựng giấy.

Cô mở ra. Dốc ra.

Một chiếc cúc áo. Màu xám, bằng nhựa, có ba lỗ nhỏ. Giống hệt những chiếc cúc cô tìm thấy trong hộp sắt của mẹ. Cùng một lô. Rơi ra từ quần áo của cùng một người.

Cô nắm chiếc cúc trong lòng bàn tay. Lạnh. Rồi cô đẩy cửa vào, đặt chiếc cúc lên tủ đầu giường, cạnh hộp sắt của mẹ.

Cô ngồi xuống, mở sổ tay, lật sang trang mới. Cô nhìn ba chiếc chìa khóa trên bàn, mảnh giấy trên bàn. Cô cầm bút lên.

"Kẻ thứ ba. Đinh Kiến Quốc. Chết vì tham lam. Hắn chết trong chính căn hầm của mình, ngồi canh đống tiền hắn tham ô mấy chục năm. Có kẻ nhốt hắn trong đó, viết tội của hắn lên tường, rồi treo một chùm chìa khóa ngay chỗ hắn với tới được — bắt hắn mở cánh cửa cho kẻ tiếp theo."

Cô dừng một chút.

"Tôi không thể để hắn đi trước."

Cô không viết "hắn" là ai. Không cần thiết. Tự cô biết.

Cô kẻ một đường gạch. Viết sang dòng mới:

"Ngày mai. Nguyễn Khắc Khánh. Khoa Ngoại. Tầng hai."

Cô gập sổ tay lại. Ngoài cửa sổ có người nói chuyện, tiếng rất mơ hồ, chắc là hai người đi ngang qua trên phố.

Cô cầm chiếc cúc mới lên, xoay một vòng trong lòng bàn tay. Rồi đặt nó vào cùng chỗ với những chiếc cúc của mẹ. Hai sợi dây thun. Mười hai chiếc cúc.

Có người đang tiếp tục công việc của mẹ. Bằng dây thừng của mẹ. Bằng cúc áo của mẹ. Bằng cách viết của mẹ.

Hạ Vũ tắt đèn. Trong bóng tối, cô nghe thấy một tiếng chuông rất xa.

Chuông nhà thờ. Nửa đêm.

— 1.701 chữ —
← Chương trướcMảnh Ghép Của MẹChương sau →Người Thứ Tư