夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
  • Trang chủ
  • Thư viện
  • Tương tác
Tìm truyện…
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
Tìm truyện…
Trang chủThư việnTương tác
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương

夜 · 阁
3 quyển · 2 tác giả · 0 độc giả
© 2026 · Dạ Thư Các · Điều khoản · Riêng tư · Liên hệ
Trang chủThể loạiTủ sáchTài khoản
← thoát
Người Thừa Kế Im Lặng
Lâm Duy Thanh · chương 8 / 18
Người Thứ TưChương 8
Ngườ
第8章
Chương 8

Người Thứ Tư

Khi Hạ Vũ đến bệnh viện, trời vừa sáng.

Cô ra khỏi căn hầm nhà Đinh Kiến Quốc, chỉ ngủ được ba tiếng. Chìa khóa trong túi, một chiếc bằng đồng, trên khắc chữ thập đỏ. Nguyễn Khắc Khánh — kẻ thứ tư. Khoa Ngoại. Tầng hai.

Cửa chính mở. Y tá trực sáng đang lau sàn hành lang, cây lau nhà kéo những vệt nước dài trên nền gạch. Hạ Vũ đi ngang qua, bước lên cầu thang. Y tá không ngẩng đầu nhìn cô.

Hành lang tầng hai rất yên tĩnh. Cửa phòng khám Ngoại đóng, bên dưới khe cửa hắt ra ánh đèn. Hạ Vũ đứng trước cửa vài giây. Cô không ngửi thấy mùi gì — không như căn hầm Đinh Kiến Quốc. Nhưng khi tay cô đặt lên nắm đấm, cô cảm thấy một thứ chấn động rất nhẹ truyền từ bên kia cánh cửa sang. Một thứ rung trầm tần số thấp, như có người đang đi đi lại lại trong phòng, bước chân từ sàn gỗ truyền lên khung cửa. Không phải âm thanh có thể nghe được.

Cô đẩy cửa.

Nguyễn Khắc Khánh treo trên khung đèn.

Một sợi dây thắt lưng. Màu nâu, rất cũ, mép dây đã xơ ra. Một đầu buộc vào thanh kim loại của khung đèn, đầu kia quấn quanh cổ hắn. Thi thể cách mặt đất chừng hai mươi phân, mũi chân chúc xuống, phần đầu gối quần lao động có vết hằn quỳ. Hắn đã quỳ rất lâu trước khi chết.

Trên bàn làm việc trải một tờ giấy. Một cây bút máy đặt bên cạnh, nắp bút chưa đậy, mực nơi ngòi bút đọng thành một chấm đen nhỏ.

Hạ Vũ bước tới. Chân cô đặt lên sàn, không phát ra tiếng.

Lá thư rất ngắn. Chữ rất nhỏ, rất ngay ngắn, như một bác sĩ đang kê đơn.

"Quỳnh ơi. Tao xin lỗi. Tao không có lựa chọn——"

Không. Không phải như vậy. Đoạn đầu lá thư là:

"Quỳnh. Tao xin lỗi. Tao đã không làm gì cả. Hai mươi năm. Tao chỉ đứng nhìn. Mỗi lần một đứa trẻ được đưa vào đây — tao đã ký tên. Tao đã khâu vết thương cho chúng. Tao đã kê thuốc ngủ cho chúng. Và tao đã không hỏi một câu nào."

"Tao không phải con quái vật. Tao chỉ là kẻ hèn nhát. Và sự hèn nhát của tao đã giết nhiều người hơn bất kỳ con quái vật nào."

"Bây giờ hắn đã trở lại. Hắn đang gõ cửa từng nhà một. Tao nghe thấy tiếng gõ. Tao không thể ra mở cửa. Tao không thể."

"Hắn có tất cả mọi thứ. Kể cả linh hồn của chúng tao——"

Dòng cuối cùng chưa viết xong. Ngòi bút kéo một vệt dài trên giấy, rồi đứt đoạn. Có lẽ có người gõ cửa. Có lẽ chính hắn không còn sức nữa. Cũng có lẽ hắn chỉ không biết nên dùng từ gì để kết thúc một câu.

Hạ Vũ lật mặt sau tờ giấy. Trống trơn.

Cô đứng trước bàn làm việc rất lâu. Rồi cô vòng qua bàn, bước ra phía sau ghế làm việc của Nguyễn Khắc Khánh. Trên tường treo giấy phép hành nghề y — trên ảnh là một người đàn ông ngoài bốn mươi, đeo kính gọng vàng, cười rất hiền. Bên cạnh là một tấm ảnh cũ, chụp chung hắn với một nhóm y tá. Hạ Vũ nhận ra mẹ mình. Mẹ đứng ở rìa ngoài cùng, mặc áo y tá, không nhìn vào ống kính. Bà đang nhìn Nguyễn Khắc Khánh. Ánh mắt ấy không có giận dữ. Chỉ có một thứ gì đó sâu hơn. Thất vọng, có lẽ. Hoặc một thứ vượt quá thất vọng, vì thất vọng vẫn còn bao hàm kỳ vọng.

Cô kéo ngăn kéo bàn làm việc của hắn.

Ngăn thứ nhất: tập đơn thuốc trắng, một hộp kẹp giấy, một cây đèn pin dự phòng.

Ngăn thứ hai: sổ tay, ghi ngày tái khám của bệnh nhân. Lật đến trang cuối cùng, có một dòng bút chì, đã bị tẩy nhưng vẫn còn đọc được: "Nếu một ngày tao chết, không phải tai nạn. Nói với con gái bà ấy——"

Ngăn thứ ba có khóa. Hạ Vũ dùng chiếc chìa khóa đồng trong chùm chìa của Đinh Kiến Quốc thử mở. Khóa bật.

Bên trong chỉ có một thứ.

Một tấm ảnh. Đen trắng. Đã ố vàng.

Trong ảnh có tám người. Bảy người đàn ông đứng thành một hàng, tất cả đều mặc com-lê, thắt cà vạt. Hạ Vũ nhận ra vài kẻ trong số đó — Lâm Văn đứng ngoài cùng bên trái, Hòa đứng thứ ba, Đinh Kiến Quốc đứng thứ năm, Nguyễn Khắc Khánh đứng ngoài cùng bên phải. Ba kẻ còn lại cô không quen, nhưng cô biết họ là ai. Kẻ thứ năm. Kẻ thứ sáu. Kẻ thứ bảy.

Ngay chính giữa bảy người, có một kẻ ngồi.

Ngoài bảy kẻ — là kẻ thứ tám. Hắn ngồi, những kẻ khác đứng. Ghế của hắn cao hơn vị trí của những người khác một chút, như một cái ngai đơn sơ. Áo choàng đen, áo của giới tu sĩ, không phải com-lê. Sau gáy có một cổ áo trắng nhỏ. Mặt hắn rất gầy, gò má rất cao, đôi mắt rất sâu. Hai tay đặt trên đầu gối, ngón tay dài, móng tay cắt tỉa rất gọn gàng. Hắn không cười. Nhưng trông hắn cũng không nghiêm trang. Hắn trông như một người đang chụp ảnh gia đình, và hắn biết mình không nằm trong trung tâm bức ảnh — hắn chính là trung tâm bức ảnh.

Mặt sau tấm ảnh viết bằng bút mực: "Mùa đông 1992. Hòa Phong."

Hạ Vũ nhìn chằm chằm vào kẻ mặc áo choàng đen. Cô đã thấy gương mặt này. Tối hôm qua, trước cửa nhà thờ. Đứng trên bậc thềm, không cầm kinh thánh, không cầm thánh giá. Như một thứ gì đó bằng gỗ bị ai đó di chuyển ra đến cửa.

Mẹ nói đừng để hắn nhìn thấy mắt cô.

Hạ Vũ lật úp tấm ảnh. Cô đóng ngăn kéo lại. Cô cũng gấp lá thư lại, bỏ vào túi. Rồi cô nhìn Nguyễn Khắc Khánh lần cuối.

Tay hắn buông thõng hai bên thân. Ngón áp út bàn tay trái đeo một chiếc nhẫn — nhẫn vàng, rất cũ, mòn đến mức chỉ còn một vòng kim loại mỏng. Mặt trong nhẫn khắc chữ gì đó, quá xa không nhìn rõ. Có lẽ là một cái tên. Có lẽ là điều gì đó hắn không đủ can đảm nói ra.

Hạ Vũ bước ra khỏi phòng. Hành lang vẫn yên tĩnh. Khi cô xuống cầu thang, y tá lau sàn đã đi mất, trên nền đất còn một vệt nước chưa khô.

Cô bước ra khỏi cổng bệnh viện. Mặt trời đã lên, chiếu lên bức tường xám của bệnh viện. Trên phố đông người hơn — dân đi làm, kẻ đi chợ, mấy bà mẹ đưa con đi học. Tất cả đều đang bận rộn với việc của mình. Không ai biết trưởng khoa Ngoại đang treo cổ trong chính văn phòng của hắn.

Cô đứng trước cổng bệnh viện, rút tấm ảnh đó ra. Bảy người đàn ông. Một linh mục. Mùa đông hai mươi năm trước.

Cô biết sáu kẻ. Người thứ bảy cô cũng sẽ biết. Còn kẻ thứ tám — không nằm trong số bảy kẻ kia. Là kẻ ngồi chính giữa.

Cô nhớ đến câu trong nhật ký của mẹ: "Kẻ thứ bảy không xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ nào. Tay hắn không dính máu. Móng tay hắn rất sạch. Hắn đứng trên bậc thềm nhà thờ, tất cả mọi người cúi đầu chào hắn."

Mẹ đã sai. Không phải kẻ thứ bảy. Là kẻ thứ tám. Bảy kẻ thực thi, một kẻ thao túng. Bảy kẻ có tội, một kẻ đứng ra tha tội.

Bảy kẻ phải chết. Một kẻ sẽ không bao giờ bị phán xét.

Hạ Vũ nhét tấm ảnh vào túi. Cô nhìn về phía nhà thờ — tháp nhọn sẫm lại trong nắng sớm, cây thánh giá trên tháp chuông đen kịt. Rồi cô quay người, đi về phía nhà khách.

Cô cần tìm kẻ thứ năm. Trước khi kẻ thứ tám tìm thấy cô.

Nhưng trước hết cô phải về nhà khách một chuyến. Đèn tin nhắn trên máy điện thoại có lẽ lại đang nhấp nháy. Kẻ đó — chiếc cúc áo, chùm chìa khóa, tin nhắn — hắn luôn đến khi cô không có ở đó.

Lúc cô rẽ vào con hẻm, cô thấy bà chủ. Bà chủ đứng nơi cửa, trên tay cầm một lá thư.

"Cô Hạ." Bà ta gọi cô. "Có người để lại cho cô."

Hạ Vũ cầm lấy lá thư. Trên phong bì không có tem, không có dấu bưu điện, không có người gửi. Chỉ có bốn chữ, viết bằng bút chì, nét chữ rất nhỏ rất ngay ngắn:

"Hạ Vũ. Tự tay mở."

Cô xé phong bì. Bên trong chỉ có một dòng. Cùng nét chữ. Cùng sự ngay ngắn.

"Tao biết mày đang tìm ai. Trưa mai. Nhà thờ. Tao sẽ ở đó. Không có ai khác. Chỉ có tao. — Một người bạn."

Hạ Vũ gấp lá thư lại. Cô ngẩng lên nhìn bà chủ. Bà chủ đã đi vào trong nhà rồi, đang lau một cái bàn, lau đi lau lại, như thể vết bẩn trên cái bàn đó không nằm trên mặt bàn, mà nằm trong ký ức của bà ta.

Hạ Vũ về phòng, đặt lá thư lên tủ đầu giường. Bên cạnh là hộp sắt của mẹ, mảnh giấy của A Thu, chùm chìa khóa của Đinh Kiến Quốc, di thư của Nguyễn Khắc Khánh, tấm ảnh tám người đàn ông.

Cô lại rút tấm ảnh ra, đặt lên trên tất cả mọi thứ.

Kẻ mặc áo choàng đen. Ngồi chính giữa. Hai tay đặt trên đầu gối.

Ngón tay rất dài. Móng tay rất sạch.

Trưa mai. Nhà thờ. Một người bạn.

Hạ Vũ đặt tay lên tấm ảnh. Cô nhìn vào đôi mắt của kẻ mặc áo choàng đen — rất sâu, như một cái giếng không thấy đáy.

Rồi cô rụt tay lại. Tắt đèn. Nằm xuống.

Ngoài cửa sổ, tháp chuông gióng một tiếng. Sáng sớm. Hay vẫn là đêm. Cô không còn phân biệt được nữa.

— 1.758 chữ —
← Chương trướcNgười Thứ BaChương sau →Người Thứ Năm