夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
  • Trang chủ
  • Thư viện
  • Tương tác
Tìm truyện…
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương
Tìm truyện…
Trang chủThư việnTương tác
夜夜书阁Chữ nghiêng bóng nguyệt,
mộng dệt ngàn chương

夜 · 阁
3 quyển · 2 tác giả · 0 độc giả
© 2026 · Dạ Thư Các · Điều khoản · Riêng tư · Liên hệ
Trang chủThể loạiTủ sáchTài khoản
← thoát
Người Thừa Kế Im Lặng
Lâm Duy Thanh · chương 9 / 18
Người Thứ NămChương 9
Ngườ
第9章
Chương 9

Người Thứ Năm

Khi Hạ Vũ đến tiệm vàng, lửa vẫn đang cháy.

Hai giờ sáng. Phía đông thị trấn, tiệm vàng cũ. Tấm biển hiệu đã cháy mất một nửa, còn sót lại một chữ "Kim" đang cuộn mép trong lửa, đen dần, rồi sụp xuống. Cửa đóng kín, khói trắng xám từ khe cửa sổ tầng hai phả ra, mang theo một mùi khét ngọt lợ. Trên phố vây kín một vòng người, nhưng không một ai đến gần. Có kẻ bưng chậu nước đứng bên đường, nước trong chậu sóng sánh, nhưng hắn không bước tới một bước nào.

Cô đứng sau đám đông. Ánh lửa hắt lên mặt cô, chốc sáng chốc tối. Cô ngửi thấy mùi của vàng trước khi tan chảy — một thứ chua chát của kim loại ở nhiệt độ cao. Không phải khói, không phải thịt cháy.

"Trong đó có người không?"

Một bà lão bên cạnh lắc đầu. "Ông Hoàng. Hoàng Thắng. Chủ tiệm vàng. Ổng ở trong đó."

"Sao không ai vào?"

Bà lão nhìn cô một cái. Ánh mắt đó giống hệt ánh mắt y tá trưởng nhìn mẹ cô ngày trước.

"Ổng chết rồi." Bà ta nói. "Ngọn lửa này không phải tai nạn."

Hạ Vũ bước sang bên mấy bước, tìm một góc có thể nhìn thấy cửa sổ tầng hai từ bên ngoài. Kính đã nổ tung. Qua khung cửa sổ, cô có thể thấy bên trong căn phòng — một cái bàn, một chiếc ghế lật ngửa, khung ảnh trên tường đã cháy hết phần ảnh, chỉ còn lại mép giấy đen xém. Trên sàn đổ xuống một hình người.

Đó là tàn thể đã bị đốt cháy. Da đã carbon hóa, một cánh tay vẫn vươn ra, năm ngón tay như những cành cây khô, chỉ về hướng cửa. Trước khi chết, hắn chỉ còn cách cửa một bước. Nhưng có kẻ đã khóa cửa từ bên ngoài. Giống như căn hầm của Đinh Kiến Quốc. Giống như cửa nhà Lâm Văn.

Kẻ thứ năm. Ghen tị.

Người trong thị trấn đều nói vậy — Hoàng Thắng ghen tị với tất cả những ai giàu hơn hắn. Hắn mở tiệm vàng, nhưng chính mình không đeo dây chuyền vàng. Hắn thu mua nữ trang vàng của người khác, nấu chảy, đúc thành thỏi, giấu trong tường kép nhà mình. Không ai biết hắn có bao nhiêu vàng. Ngay cả vợ hắn cũng không biết.

Bây giờ số vàng đó ở đâu, cũng không ai biết. Sau khi lửa tắt, cảnh sát sẽ tìm thấy trong đống tro tàn vài chiếc nhẫn vàng biến dạng, một chiếc lắc tay bị nhiệt độ cao đè bẹp. Tất cả những thứ còn lại đều biến mất. Vàng không tan chảy trong một đám cháy thông thường. Không phải tan chảy — mà là bị lấy đi. Có kẻ đã bắt hắn nhìn số vàng của mình bị khuân sạch trước khi chết, rồi châm lửa đốt rụi cả tiệm.

Hạ Vũ đi một vòng quanh tiệm vàng. Cửa sau cũng khóa, cửa sắt, lớp sơn bên trên đã bị lửa nung đến phồng rộp. Bên dưới khe cửa có nhét một mảnh giấy.

Cô ngồi xuống, rút mảnh giấy ra.

Một tờ giấy vở bị cháy mất nửa. Bên trên là nét chữ của Hoàng Thắng — cô nhận ra, vì mẹ cô bên cạnh cái tên thứ năm trong danh sách đã ghi chú "tiệm vàng, Hoàng Thắng", phía sau còn dán một mảnh chữ ký trên hóa đơn của hắn.

Trên mảnh giấy chỉ có một dòng chữ. Viết rất vội, chữ rất to, mực thấm xuyên qua lưng giấy:

"Hắn muốn không phải tiền. Hắn muốn chúng tao tàn sát lẫn nhau."

Hạ Vũ lật mặt sau mảnh giấy. Mặt sau không có chữ, nhưng góc dưới bên phải có dính một mẩu nhỏ. Màu nâu, trông như mảnh vải vụn. Không — là sợi chỉ. Một sợi chỉ rất ngắn, màu xanh đen, một đầu bị lửa táp cuộn lại thành một cục đen cứng, đầu kia vẫn còn giữ nguyên thớ vải.

Cô đã thấy loại chỉ này. Tiệm may của A Thu. Những bộ quần áo xếp theo màu trên tường. Chiếc sườn xám chưa may xong, kim vẫn cắm nơi cổ áo, chỉ cùng màu với vải, không lại gần thì không thể nhận ra.

Cô gấp mảnh giấy lại, bỏ vào túi.

Phía sau đám đông có tiếng người nói chuyện. Cô quay đầu, thấy kẻ kế nhiệm Hòa — một cảnh sát mới, rất trẻ, chắc vừa từ trường cảnh sát được phân về, đang ngồi xổm dưới đất nôn mửa. Người bên cạnh vỗ lưng hắn. Hắn ngẩng đầu lên, mặt trắng bệch.

Hạ Vũ không bước tới. Cô quay người, đi về nhà khách.

Trời vẫn chưa sáng. Trên phố có một ngọn đèn đường bị hỏng, chốc sáng chốc tối, chiếu cả con phố như đang chớp mắt. Khi cô đi ngang qua nhà thờ, trên bậc thềm không có ai. Nhưng trong tháp chuông có đèn — một ngọn đèn rất nhỏ, ở một nơi rất cao, như một con đom đóm đậu yên không nhúc nhích.

Về đến phòng, cô cởi áo khoác ngoài. Áo khoác còn vướng mùi khói. Cô treo áo lên sau cửa, bước đến bên giường.

Gối đã bị động vào.

Trước khi ra ngoài, gối nằm bên trái, bây giờ nằm bên phải. Chăn cũng bị động — thói quen gấp chăn của cô là gấp bốn góc đối xứng, nhà khách gấp ba góc, nhưng bây giờ chăn được gấp ba góc. Có người đã vào. Lại vào.

Tay cô đặt lên gối. Dừng hai giây. Rồi cô lật gối lên.

Bên dưới đè một lá thư.

Phong bì màu trắng, không có tem, không có dấu bưu điện. Bên trên viết tên cô bằng bút chì. Nét chữ rất ngay ngắn, từng nét như được kẻ bằng thước. Giống hệt lá thư mời cô đến nhà thờ.

Cô xé phong bì. Bên trong là một tờ giấy, gấp đôi. Cô ngồi xuống mép giường, soi dưới ánh đèn đầu giường mà đọc.

"Hạ Vũ."

"Tao biết chiều nay mày sẽ đến tiệm vàng. Tao biết mày sẽ đọc mảnh giấy dưới khe cửa. Tao biết mày đã tìm thấy ảnh của Philippe."

"Tao biết mày đang ghép các mảnh lại với nhau. Mẹ mày đã làm điều tương tự. Bà ấy ghép được sáu mảnh. Bà ấy biết mảnh thứ bảy là ai — nhưng bà ấy không thể chứng minh. Và rồi bà ấy chết."

"Mày đang đi cùng một con đường. Cùng một câu hỏi. Cùng một người — hắn đứng ở trung tâm, tay sạch, miệng cười — và mày không có bằng chứng."

"Tao có thể cho mày bằng chứng. Nhưng nó sẽ có giá. Không phải bằng tiền. Không phải bằng mạng. Bằng thứ khác."

"Mày sẽ hiểu khi đến lúc."

"Tao không phải bạn. Cũng không phải thù. Tao là thứ mày sẽ trở thành — nếu mày đi đến cuối con đường này."

"Đừng tìm tao. Tao sẽ tìm mày. Trưa mai. Nhà thờ. Đừng đến một mình. Nhưng cũng đừng mang theo ai có thể chết thay mày."

"— Một người bạn."

Hạ Vũ đọc hai lần. Rồi cô đặt lá thư lên tủ đầu giường, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.

Sắc trời là một lớp xám rất mỏng. Mặt trời sắp mọc rồi — chưa lên hẳn. Phía dưới đường chân trời có một lớp ánh sáng đang rỉ lên.

"Tao không phải bạn. Cũng không phải thù. Tao là thứ mày sẽ trở thành — nếu mày đi đến cuối con đường này."

Cô lặp lại câu này. Giọng rất khẽ, như đang nếm thử vị của nó.

Rồi cô bật đèn lên, giơ tờ giấy dưới ánh sáng. Giấy rất mỏng, có thể nhìn thấy sự phân bố của thớ giấy. Ở góc dưới bên phải, có một thứ rất nhỏ dính trên giấy — một sợi chỉ. Màu xanh đen, giống hệt sợi chỉ cô đã thấy trên mảnh giấy dưới khe cửa tiệm vàng của Hoàng Thắng.

Cô dùng ngón tay gỡ nó ra, đặt vào lòng bàn tay. Hai sợi chỉ. Một sợi từ tiệm vàng. Một sợi từ dưới gối của cô. Cùng một mảnh vải. Cùng một màu xanh đen. Cùng một bàn tay thợ may.

A Thu. Tiệm may. Những bộ quần áo xếp theo màu. Chiếc sườn xám chưa may xong. Bàn tay đã cuộn lại trong lòng bàn tay Hạ Vũ như một con chim non mới nở.

Hạ Vũ đặt sợi chỉ lên bàn. Bên cạnh chùm chìa khóa, mảnh giấy của Đinh Kiến Quốc, di thư của Nguyễn Khắc Khánh, và tấm ảnh tám người đàn ông.

Cô nhìn những thứ đó. Dưới ánh đèn, chúng rất yên tĩnh, như những hiện vật trong tủ kính của một vụ án trong viện bảo tàng. Mỗi món đồ đều nối với một con người khác — người đã chết, người còn sống, người nằm giữa hai bên. Còn cô ngồi ngay chính giữa tất cả những thứ đó, như một người đang ghép hình, trong tay cầm mảnh cuối cùng, nhưng không biết nên đặt nó vào đâu.

Cô cầm sổ tay lên. Lật sang trang mới. Viết xuống:

"Kẻ thứ năm. Hoàng Thắng. Ghen tị. Bỏng lửa. Vàng bị lấy đi. Cách thức bổ sung cho Đinh Kiến Quốc — Đinh Kiến Quốc chết vì thứ hắn tham, Hoàng Thắng chết vì thứ bị người khác tham."

Cách một dòng.

"Thư. 'Không phải bạn. Cũng không phải thù.'"

Lại cách một dòng.

"Sợi chỉ. Xanh đen. A Thu."

Cô gập sổ tay lại. Ngoài kia trời đã sáng. Có người đang quét sân dưới lầu, tiếng chổi quét trên nền xi măng rất đều, một, hai, ba.

Cô đứng dậy, cầm áo khoác lên. Áo khoác vẫn còn mùi khói. Cô mặc vào, mở cửa, bước về phía tiệm may của A Thu. Cô bước được ba bước, dừng lại, đứng giữa hành lang.

Chuông nhà thờ gióng một tiếng. Sáu giờ sáng.

Cô quay về phòng. Đóng cửa. Khóa cửa. Vặn hai vòng.

Rồi cô ngồi xuống mép giường, cầm lá thư lên, lại xem một lần nữa. Không phải xem nội dung — nội dung cô đã thuộc lòng rồi. Mà là xem chỗ sợi chỉ đã dính vào. Trên mặt giấy có một vết lõm rất nông, bên dưới chỗ dòng chữ kết thúc, như có ai đó dùng móng tay ấn nhẹ một đường làm dấu.

Cô tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối. Tiếng chổi quét ngoài kia đã dứt. Trên phố có người bán đồ ăn sáng đẩy xe ngang qua, bánh xe kêu cọt kẹt.

Trưa nay. Nhà thờ. Không phải một mình.

Cô nhắm mắt lại.

A Thu. Sợi chỉ xanh đen. Bàn tay rất lạnh đó. Cái nắm tay nơi cửa — lực không mạnh, nhưng đủ để khiến cô dừng lại. Người đàn bà đó đã chờ hai mươi năm, chờ đứa con gái mà mẹ cô đã hứa sẽ đến tìm cô ta. Rồi người đàn bà đó đưa cho cô hai mảnh giấy. Một mảnh là lời của mẹ: "Mỗi phần của chúng ta đã chết đi, sẽ sống lại trong một người khác. Bà ấy không nói về ta. Mà nói về cháu." Mảnh kia là lời cảnh báo: "Có người đang theo dõi cháu. Hắn không phải kẻ xấu."

Bây giờ cái "không phải kẻ xấu" đó đã đặt lá thư thứ ba dưới gối cô.

Hạ Vũ mở mắt. Vết ố nước trên trần vẫn giữ nguyên hình thù đó — một bàn tay xòe ra. Cô nhìn nó, nhớ đến cái tên bị gạch đi trong nhật ký của mẹ. Con người thứ tư. Mẹ biết người đó, biết đến mức viết ra tên hắn, rồi đau đớn đến mức phải gạch bỏ.

Có những câu trả lời sẽ tự mục ruỗng theo thời gian. Có những câu trả lời thì không.

Cô gọi điện thoại bàn cho A Thu.

Không ai bắt máy. Đổ chuông sáu hồi, chuyển sang tin nhắn tự động.

Cô không để lại lời nhắn. Cúp máy. Rồi đặt điện thoại lên tủ đầu giường, màn hình ngửa lên.

Ngoài cửa sổ, tháp chuông lại gióng một tiếng. Sáu rưỡi.

Cô còn năm tiếng rưỡi nữa.

— 2.093 chữ —
← Chương trướcNgười Thứ TưChương sau →Lá Thư Của Kẻ Thứ Tám